XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.

y dừng chân lại, đau lòng nhìn mấy nốt Ôn Noãn bị chích, đồng thời hỏi: "Vậy có phải ba cũng bị chích rất nhiều không?" "Dạ ~ dạ ~ dạ ~" Đầu nhỏ của Ôn Noãn lắc lư như trống bỏi, "Chị nói ba sắp giải phẫu, trên người phải đề phòng dị ứng bị muỗi độc chích, chị đuổi muỗi cho ba cả đêm...."
"Ồ...." Xem xong nốt chích trên người Noãn Noãn, Ôn Hân dẫn cô bé tiếp tục đi về phía bệnh viện, nghĩ tới đồng thời mua nhang muỗi và nước hoa, cô luôn cảm thấy có chỗ nào đó kỳ quái, cụ thể vấn đề ở đâu, cô nhất thời cũng nghĩ không ra.
Dưới tác dụng chung của nước hoa và nhang muỗi cùng với cửa sổ có rèm được tu sửa, cả nhà Ôn Lĩnh, Ôn Noãn, Ôn Hân xem như trải qua một đêm an ổn. Ôn Hân xin nghỉ phép với công ty, hôm sau dậy sớm đến phòng làm việc của bác sĩ, sau khi trưng cầu mấy vấn đề liên quan đến phẫu thuật, Ôn Hân yên tâm đi ra ngoài mua bữa sáng.
Bắt đầu từ buổi tối hôm qua, Ôn Noãn liền ầm ĩ đòi ở đây đợi ba phẫu thuật. Có lúc Ôn Hân cũng phải bội phục cái đầu nhỏ của cô bé này, con bé kỳ quái lắm, một đứa bé nhỏ như thế làm sao biết sinh em bé có thể có người hộ sinh, lại làm sao có thể liên hệ chuyện hộ sinh với việc phẫu thuật của ba đây. Khi cầm bánh bao và túi sữa đậu nành đưa cho hai người một lớn một nhỏ, Ôn Hân nói với Ôn Noãn: “Chỉ một lần này thôi ha, không được vì không muốn tới trường mà bảo cô xin phép giáo viên.”
Noãn Noãn ôm sữa đậu nành uống vui vẻ gật đầu một cái, bé mới không cần nói cho cô biết mấy từ hộ sinh vừa nói đó là dì Quý Mai uy hiếp chú Đông Đông nói....
Phẫu thuật được xác định vào mười giờ sáng, nhìn anh trai nằm trên xe giải phẫu bị đẩy từ từ vào phòng phẫu thuật, vẻ căng thẳng trên mặt Ôn Hân đang đứng không hề kém hơn so với anh trai đang nằm trong đó. "Cô à, dượng út và chị sao còn chưa tới?"
Ôn Hân sờ đầu cô bé, "Hãy đợi cùng với cô đi."
Có lúc, không phải là cô không muốn tìm một bờ vai dựa vào, nhưng thời điểm cần thì bờ vai đó lại không ở đây. Lệ Minh Thần không ở đây, Tả Dữu cũng không ở đây, Ngụy Dược càng không phải đối tượng cô có thể suy xét. Ôn Hân của hiện tại, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Người nên xuất hiện thì không thấy đâu, người không nên xuất hiện lại bất ngờ xuất hiện.
Phẫu thuật bắt đầu chưa được mười phút, Ôn Noãn vốn đang thành thật ngồi ở một bên bắt đầu uốn qua uốn lại, đôi mắt nhỏ cũng không ngừng nhìn chằm chằm vào đèn trên đỉnh đầu, "Noãn Noãn, đợi chút nữa đi, ba ra ngay ấy mà." Ôn Hân vỗ vỗ Ôn Noãn, muốn cô bé bình tĩnh.
"Cô ơi, dì...." Theo hướng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Noãn cau có lại, xa xa Chu Giai Di vẫn đeo kính mắt lớn như ngày đó đứng ở đầu bên kia của hành lang, đang nhìn Ôn Hân và Ôn Noãn ở đầu phòng phẫu thuật bên này.
"Cô tới làm gì?" Đối với Chu Giai Di, trước giờ Ôn Hân nói không ít lời lạnh nhạt, nhưng trường hợp ngăn cản không thích hợp, vậy nên cô đi đến gần kề Chu Giai Di thấp giọng nói với cô ta.
"Hôm nay Ôn Lĩnh phẫu thuật, tôi tới nhìn thử chút." Âm thanh Chu Giai Di hôm nay hơi khàn, không lớn giống như trước kia.
"Nơi này không hoan nghênh cô, anh trai tôi cũng không muốn gặp lại cô, cô đi đi."
Khi Ôn Hân đang hạ lệnh đuổi khách với Chu Giai Di, cửa phòng phẫu thuật khép lại không bao lâu bỗng mở ra một lần nữa, một người bác sĩ trẻ mặc quần áo mổ màu xanh đi ra."Ai là người thân?"
Vào bệnh viện công tác hai năm lần đầu tiên bác sĩ trẻ gặp người nhà bệnh nhân không hấp tấp đợi ở cửa phòng, vì vậy ấn tượng lần đầu gặp mặt của bác sĩ trẻ với gia đình này không tốt.
Thấy bác sĩ gọi, Ôn Hân không có thời gian để ý đến Chu Giai Di nữa, chạy thẳng tới cửa.
"Bác sĩ, anh tôi thế nào rồi?"
"Năm đó khi bệnh nhân làm phẫu thuật cắt chi, từng gắn vào trong xương một cây đinh thép, vật này để giúp anh ta sau này có sức chống chi giả, nhưng xem xét từ tình hình mức độ bắp thịt còn hoạt động được của anh ta, thì những năm này chắc hẳn là không kết hợp dùng chi giả, hiện tại đinh thép đã cũ kỹ rồi, dẫn đến bắp thịt ở phần chân bị nhiễm trùng, tôi đến để trưng cầu ý kiến của các người, là bỏ đinh thép cũ thay bằng cái mới, hay là dứt khoát không đổi.”
"Bác sĩ, thêm đinh và không thêm có gì khác biệt ạ?" Trong lúc Ôn Hân đang mải suy nghĩ xem nên làm thế nào, thì Chu Giai Di đi qua cùng lên tiếng hỏi trước.
"Nói trắng ra là, thêm đinh có thể kết hợp chi giả, mà không thêm chỉ sợ rằng xương đùi của bệnh nhân không đủ lực chống đỡ, dù sao năm đó xương cũng dập nát một đoạn dài như vậy.”
"Thêm, dĩ nhiên thêm...." Một âm thanh thở không ra hơi từ xa truyền đến, Tả Dữu chạy đến váy bên người cũng bay phấp phới.
Mà phía sau cô ấy chính là Lệ Minh Thần mặc quân trang cả người mệt mỏi.
Lệ Minh Thần cũng không ngờ hôm trước anh em ở sư đoàn lại chủ động gửi chiến thư cho bọn anh, nói cái gì mà so tài nghệ với các tinh anh của sư đoàn 952, gặp con mẹ nó quỷ đi, trong sư đoàn 952 trước giờ không có lính yếu ớt, mà Lệ Minh Thần vừa mới được phái đi Vân Nam đặc huấn trở lại càng không phải lính yếu, nên anh chủ động xin đi giết giặc là chuyện không thể thoái thác.
Nhưng Lệ M