Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.

đã sáng hẳn, các chú các bác trong chung cư dậy sớm mua đồ ăn lục tục trở lại, không muốn liếc mắt tới chiếc xe Ferrari hiếm thấy này cũng khó.
Ông Vương sống sát vách nhà họ Ôn trước khi về hưu là hiệu trưởng của trường Trung học chi nhánh số 5 của thành phố C, khi công tác thì đặc biệt chú ý đến vấn đề yêu sớm của các em học sinh, sau khi về hưu ở nhà nhàn rỗi không có việc gì làm thì bắt đầu chú ý đến vấn đề yêu đương của thanh niên ở quê nhà.
Trong mắt ông, gia phong của đứa trẻ nhà họ Ôn rời đi năm trước gần đây lại quay về là không chê vào đâu được, nhưng chỉ là Ôn Hân khéo léo hiểu chuyện hôm nay lại làm sao vậy, "Cháu gái Ôn, đây là ai thế?" Hiệu trưởng Vương đỡ giỏ thức ăn trong tay, ánh mắt nhìn Tả Tuấn không tốt.
Mắt có quầng thâm, hơn nữa chiếc xe này quá xá, xe nhỏ dẹt không chứa được mấy người, hiệu trưởng Vương nhìn thế nào cũng cảm thấy Tả Tuấn không phải người tốt. Ôn Hân nhìn ánh mắt của những hàng xóm mà nhức cả đầu, "Bác Vương, đây là tài xế của công ty chúng cháu, đến đây để đưa xe cho cháu." Ôn Hân cười ha ha với hiệu trưởng, sau đó kéo Tả Tuấn vào trong xe.
"Tôi đã nói rồi, thằng nhóc dáng vẻ lưu manh đó có thể là bạn trai của Ôn nha đầu….” Ông cụ dù sao cũng là người lớn tuổi, ông không nghĩ công ty của Ôn Hân tốt đến mức có thể có chiếc xe bắt mắt như vậy, ông cũng không nghĩ, tài xế bị thương mà có thể lái xe, ngược lại để Ôn Hân lái xe rời đi.
"Đi đâu?" Xem ra hôm nay không đuổi tên ngựa đực này đi trước thì mình không có cách nào thoát thân được, Ôn Hân dứt khoát từ bỏ suy nghĩ đi làm đúng giờ, nói thẳng ra.
"Số 63 chung cư Dự Viên." Tả Tuấn ngồi ở vị trí ghế phụ đưa tay trái đùa nghịch nút thắt trên cánh tay phải một lúc, liền bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, dù sao anh cũng là người không được chạm đến giường đệm cả đêm.
Tả Tuấn an tĩnh, Ôn Hân ngược lại vui vẻ tỉnh táo, mà tốc độ xe Ferrari cũng nhanh chóng thăng cấp từ tốc độ của chiếc xe chạy bằng điện hôm qua thành tốc độ của hai chiếc xe điện mô-tơ.
Tả Tuấn căn bản không cần báo nhà anh ta cụ thể là khu nào, đường nào, bởi vì cả thành phố C hầu như không có mấy ai là không biết chung cư Dự Viên. Nơi đó tập trung đám người thượng lưu nhất thành phố C.
Ferrari chạy qua một con dốc, lại xuyên qua một loạt rừng Sơn Mộc, xa xa đập vào mắt chính là một tòa kiến trúc kiểu biệt thự điền viên.
Không đợi Ôn Hân hỏi, ngựa đực đang nhắm mắt đã mở miệng trước, "Đi về phía trước 500m, chính là tòa thứ nhất bên tay trái.”
Anh ta tuyệt đối là cố ý. Ôn Hân càng hung ác, đạp chân ga.
Nhà họ Tả to hơn so với khi nhìn từ xa, lái đến cửa, Ôn Hân giao xe cho người gác cổng rồi định đi.
Tả Tuấn lười biếng xuống xe nhìn cô, "Cô định trở về bằng cách nào?"
Anh ta cười khẽ hai tiếng, "Đừng quên nơi này là ngoại ô thành phố, đi bộ về là không thể nào; đón taxi thì càng không cần nghĩ, ở đây nhà nào cũng có xe, có tài xế thần kinh nào có thể lái xe đến đây."
Mới vừa chỉ một lòng muốn thoát khỏi tên khắc tinh này nên cô không nghĩ nhiều, giờ đây mặt Ôn Hân hoàn toàn đau khổ, vừa mới bắt đầu tên ngựa đực đó đã định đùa bỡn cô.
Trước khi sắc mặt Ôn Hân hoàn toàn xấu đi, Tả Tuấn nhún vai mang tính an ủi, "Yên tâm đi, một lát nữa tôi phái xe đưa cô về."
Ôn Hân đứng tại chỗ tiến cũng không được lùi cũng không xong, cô hoàn toàn lĩnh hội được câu nói kia: chưa bắt được hồ ly mà làm cho cả người rối bời.
Thay xong quần áo Tả Tuấn đứng ở trên hành lang lầu hai đi xuống nhìn Ôn Hân trong phòng khách, cảm giác phức tạp không nói ra được.
Ban đầu, người nọ cũng giống như cô, nói chuyện với anh lúc nào cũng mang theo chế nhạo, nhưng điểm bất đồng chính là, sau khi châm chọc cô ấy sẽ cho mình một nụ hôn vô cùng ngọt ngào.
Phía trên hồi ức trong đầu đã sớm che phủ từng tầng cát bụi dày đặc, bởi vì sự xuất hiện của người này, cảm giác nào đó của Tả Tuấn lại quay về với thân thể, anh hướng mắt ra ngoài cửa lớn.
Thời gian vừa khéo.
Cửa mở ra, Nghiêm Mỹ rời nhà hơn hai tháng trở lại.
Ôn Hân lần đầu tiên xuất hiện trước mặt mẹ Lệ Minh Thần, mà đứng bên người cô chính là anh, đây là không phải chuyện rất thú vị sao.... Mắt phượng mỉm cười.






Chuyện tình yêu nam nữ


Không chú ý tới trong phòng khách còn có Ôn Hân, Nghiêm Mỹ vừa vào cửa liền dứt khoát chỉ huy người giúp việc làm như thế nào để sắp xếp đống màu sắc sặc sỡ bà mang về.
"Cái hộp màu hồng là mũ mua cho Tả Dữu, cầm vào phòng của nó, còn chiếc hộp màu đen kia.... Không phải cái đó!" Ôn Hân đứng ở phía sau ghế sofa nhìn Nghiêm Mỹ mạnh mẽ vang dội đi thẳng tới vị trí cách cô rất gần, chỉ vào người giúp việc đang bưng chiếc hộp nói: "Là chiếc màu đen gói giấy mạ vàng…. Cái đó là quần áo mùa hè mua cho con bé, cái kia mới là mua cho Tả Tuấn, sao lại như vậy….”
Vì vừa mới xuống máy bay về nhà, nên trên trán Nghiêm Mỹ rướm ra một lớp mồ hôi mỏng, nhận lấy khăn người làm đưa tới, Nghiêm Mỹ cau mày quở trách người làm không biết làm việc.
"Đa tạ ngài ra ngoài một ch