Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh
Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.
uyến còn hao tâm tổn trí mang quà cho tôi."
Ôn Hân bị Nghiêm Mỹ coi thành không khí xem nhẹ đã lâu nghe được âm thanh nên quay đầu lại, Tả Tuấn đã đổi một bộ áo sơ mi quần tây đứng ở trên cầu thang, tay khoác lên tay vịn cầu thang, lấy phong thái bao quát nhìn Nghiêm Mỹ ở phía dưới.... Còn có Ôn Hân.
"Cô nhóc khó chịu." Lúc nói xong câu này thì Tả Tuấn ngây ra một lúc, bởi vì câu này, giống như đã từng quen biết.
Bánh xe Maserati lăn trên đường lớn, lặng yên không một tiếng động. Theo hướng quỹ tích của xe chạy, ở ven đường Tả Tuấn thấy Ôn Hân đang bước nhanh về phía trước, "Từ đây đến Vạn Bác, lái xe ít nhất cũng phải 45 phút, cô xác định cô muốn cuốc bộ hai tiếng rưỡi đi về, mà không muốn tôi đưa cô?"
Ngay từ lúc Tả Tuấn lái xe chạy từ phía sau tới, Ôn Hân đã biết cánh tay lái xe của ngựa đực căn bản không thành vấn đề, Ôn Hân cảm thấy bị chơi xỏ nên dứt khoát xem như không nghe thấy lời của anh ta.
"Nếu không ngồi xe của tôi, vậy tôi gọi điện tới công ty xin nghỉ giúp cô là được, có thể đã trễ 3h rồi, tiện thể nói trợ lý Ôn đang ‘đơn độc’ bàn chuyện nghiệp vụ với tôi...."
Đấu trí đấu dũng với tên vô lại, chỉ có thể vô lại hơn hắn ta mới được, ở điểm này, Ôn Hân thua.
Kiên trì xuống xe ở trước giao lộ cách Vạn Bác một con đường, Tả Tuấn trong xe nhìn Ôn Hân rời đi đột nhiên lộn trở lại bên cạnh xe, "Hôm nay, đa tạ Tả tổng rồi...."
Ôn Hân đã quẹo một cái không thấy bóng dáng, Tả Tuấn cúi đầu nhìn cánh tay bắt đầu bốc lên, sau khi đau đớn lại muốn cười, "Quả nhiên không dễ chọc." Nhưng lấy vết thương lần nữa nứt ra này của mình so sánh với người phụ nữ cho mình vết thương này, Tả Tuấn thích Ôn Hân nghiêng về kiểu phòng ngự. Từ ngày đó trên bàn cơm lần đầu tiên bắt gặp ánh mắt của cô, quật cường trong mắt Ôn Hân thổi đi bụi phủ đầy trên trái tim anh từ lâu.
"Em trai, em nói anh nên làm thế nào đây?"
Cánh tay Tả Tuấn duỗi dọc theo cửa sổ xe, không để ý tới máu ngày càng nhiều trên cánh tay bị thương, chỉ nhìn ngoài cửa sổ, suy nghĩ sâu xa....
Đám mây trên trời biến hóa huyền ảo thành các loại hình dạng, một lát biến thành Ôn Hân.
Cũng may ngày đó chuyện ở công ty không nhiều lắm, mà Tả Dữu thích nhất tám chuyện với Ôn Hân cũng đi cục Lao Động làm việc, vì vậy khi Ôn Hân thất thểu quay lại Vạn Bác cũng không thu hút sự chú ý của quá nhiều người. Ôn Hân không tập trung nhưng cũng coi như thuận lợi trải qua một ngày, tan ca liền vội vã đến bệnh viện chăm sóc anh trai. Dù sao cũng không thể để Dữu Tử ở bệnh viện chăm sóc anh trai ba ngày liền được.
Nhưng trước khi ra khỏi cửa, Tả Dữu một ngày không về công ty đột nhiên gọi điện thoại tới…. cô ấy tạm thời có chuyện, hôm nay không thể đến trường đón Noãn Noãn được.
Liếc nhìn đồng hồ, than gian tan học của trường tiểu học đã quá năm phút, không nói nhiều nữa, Ôn Hân vội vã cúp điện thoại, đổi lộ tuyến đi đến trường học.
Hôm nay Ôn Noãn ngược lại cực kỳ ngoan, đeo túi sách nhỏ thành thật ngồi chồm hổm cạnh bụi cây nhỏ ở cổng trường, ngoài không nhìn về phía Ôn Hân ra, tất cả đều rất bình thường."Noãn Noãn...." Nghe được tiếng cô gọi, Ôn Noãn chống cẳng chân mập mạp đứng dậy, "Cô ơi, chị tới đón con hai ngày rồi, hôm nay chân sưng lên rốt cuộc cô cũng tới, con rất nhớ cô đó...."
Hàm răng Ôn Noãn mọc thêm được một nửa nhưng chưa hoàn chỉnh nên cô bé nói chuyện vẫn có chút vất vả, nhưng chuyện này cũng không hề làm trở ngại việc Ôn Hân nghe hiểu.
Cô khom lưng sờ mái tóc mềm mại của cháu gái, "Chị hôm nay bận việc, hay là cô dẫn con đi bệnh viện với ba có được không nào?"
"Được ạ được ạ!" Ôn Noãn vỗ tay nhảy cao lên.
Con người chính là như vậy, lúc tuổi còn nhỏ dù sao vẫn có thói quen thử nghiệm thứ mới mẻ, tựa như đối với Noãn Noãn từ nhỏ cơ thể khỏe mạnh rất ít khi vào bệnh viện mà nói, những thứ thuộc về màu trắng và vị thuốc nước của trời đất là mới lạ.
Con người cũng vốn là như vậy, tùy theo sự tăng lên của tuổi tác, gia tăng của lịch duyệt, mới mẻ thành không tươi mới, mới lạ thành tổn thương, thông thường thì bắt đầu trốn tránh, tựa như đối với Ôn Lĩnh mà nói, đối với bệnh viện là tránh không kịp.
Cũng may sau ngày mai, tất cả đều sẽ tốt. Ôn Hân kéo Ôn Noãn vừa nghĩ, vừa đi, vừa hỏi: "Buổi tối Noãn Noãn muốn ăn gì nào?"
Nhắc đến ăn, Ôn Noãn bé nhỏ lên lớp cả ngày lại có tinh thần: "Cô ơi, cô ơi, con muốn ăn bánh bao xá xíu!" Cô bé vừa nhảy cao vừa nói."Được, hai chiếc có đủ không?" Ôn Hân nhìn về phía trước hỏi Ôn Noãn, ban ngày coi như trải qua nhiều chuyện không vui hơn nữa, chỉ cần ở bên cạnh người nhà, Ôn Hân liền an lòng.
"Cô à, ba chiếc có được không?" Tay nhỏ của Ôn Noãn lắc lắc tay lớn của Ôn Hân thương lượng, đột nhiên cô bé lại nhớ tới cái gì đó, "Cô ơi, còn phải, còn phải mua chút nhang muỗi! Hôm qua vào trong phòng có rất nhiều con muỗi, chị nói là muỗi biến thân biến thành nhỏ đó, đặc biệt vào phòng lát gạch cắn Noãn Noãn và ba ...." Giống như là chứng minh cái gì đó, Noãn Noãn giơ bàn tay nhỏ về phía Ôn Hân khoe một chuỗi “nốt nhỏ” trên cánh tay mập mạp của cô bé.
Ôn Hân nghe vậ