XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.

inh Thần quên một chuyện, coi như không phải diễn tập quân sự, nhưng thi đấu thể thao “hữu nghị” giữa sư đoàn với sư đoàn sao có thể nhanh như vậy, suốt cả hai ngày, thi đấu bắn bia thực tế, từ máy tính theo dõi định vị, anh em sư đoàn thật sự là vắt hết óc suy nghĩ mới có thể làm tỉ số hơn được mấy lần. Sáng sớm ngày thứ ba, Lệ Minh Thần giành thắng lợi trở về ngay cả râu cũng không buồn để ý, thế nên râu ria xồm xoàm chạy tới bệnh viện, đồng thời gặp Thủy Quả ở cửa bệnh viện.
Lệ Minh Thần đối với em gái vẫn luôn là phục tùng chủ quan là chính, trấn áp vũ trang là phụ, nhưng lần này, anh không đứng ở bên Tả Dữu.
Lệ Minh Thần đi từng bước từng bước từ cửa thang máy đến bên Ôn Hân, không giống sự vội vã của Tả Dữu, mỗi một bước đi của Lệ Minh Thần đều giống như một bàn tay lớn từng chút an ủi trái tim hoảng loạn của Ôn Hân.
Đùi của anh trai là căn bệnh quái gở, lấy cây đinh ở bên trong nhiều năm ra rồi lại trồng một cây mới vào, đau đớn bên trong đó Ôn Hân có thể tưởng tượng ra được. Nhưng nếu như không trồng, vậy thì chút khả năng đi lại của anh trai cũng có thể mất.
"Sao rồi?" Lệ Minh Thần vừa đi lại gần, Ôn Hân thuận thế liền dựa vào ngực anh, động tác thoải mái như tự nhiên.
Cô đơn quá lâu, mệt mỏi quá lâu rồi cô cũng có chỗ để dựa vào.
Lệ Minh Thần chính xác là một quân nhân quen với thô lỗ, nhưng điều này không có nghĩa là anh không có mặt tinh tế, anh vỗ lưng Ôn Hân, "Anh tôn trọng sự lựa chọn của em." Lệ Minh Thần dừng một chút, lại nói, "Nhưng anh nghĩ, nếu như là tự bản thân Ôn Lĩnh quyết định, anh ấy sẽ từ bỏ, hay là sẽ chịu đựng?"
Anh.... Ôn Hân thì thầm mấy tiếng, trong đôi mắt có sự kiên định nào đó, cô xoay người nói với bác sĩ trẻ "Bác sĩ, hãy đổi đinh cho anh trai tôi." Mặc dù những năm này anh trai vẫn luôn yên lặng, nhưng Ôn Hân tin tưởng, trong lòng anh không muốn từ bỏ.
Bác sĩ nam đã không kiên nhẫn chờ đợi, nghe được quyết định làm, lập tức xoay người vào phòng giải phẫu.
Mấy người ngoài cửa, đại khái ngoại trừ trong lòng Chu Giai Di có thêm phần khổ sở vì bị xem nhẹ ra, những người khác đều một lòng một dạ đặt tâm tư vào trong phòng phẫu thuật.
Giải phẫu thuận lợi hơn so với tưởng tượng rất nhiều, ba giờ sau, Ôn Lĩnh được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Ôn Hân tựa vào trên người Lệ Minh Thần thở phào nhẹ nhõm, lòng bàn tay ẩm ướt vẫn không nhịn được sờ đầu Ôn Noãn một cái.
Nhưng chỉ trong thời gian ngắn, Ôn Hân phát hiện tâm tình Tả Dữu cho đến hôm nay mới xuất hiện có gì đó kỳ lạ.
Khi mới vừa phẫu thuật, điện thoại của cô nhóc vẫn vang lên không ngừng, từ đổ chuông đến âm thanh yên lặng, cho đến cuối cùng là tắt máy.
Hiện tại anh trai không sao, cô nhóc lại mở máy trốn ở một bên gọi điện thoại, nhìn vẻ mặt không được tốt.
"Dữu Tử, sao vậy?" Rời khỏi bên cạnh Lệ Minh Thần, chờ Tả Dữu nói chuyện điện thoại xong, cô mới mở miệng.
Đột nhiên bị Ôn Hân hỏi như vậy, Tả Dữu có chút sợ, nhưng chỉ luống cuống vẻn vẹn có ba giây, hoa lệ trong mắt cô gái nhỏ liền bắt đầu nổi lên.
"Chị, em rước lấy phiền toái rồi...."
Ôn Hân đang muốn hỏi, từ phía sau cô đột nhiên truyền đến tiếng tát đánh bốp, đợi cô quay đầu lại nhìn, Chu Giai Di đã bị một tát đánh bay kính mát, thì ra là bên cạnh mắt cô ta đã sớm đầy vết bầm đen.
Người ra tay đánh đó Ôn Hân nhận ra, chính là Từ Á Uy lần trước đã gặp trong hôn lễ Lý Bá Ngôn.
Nhức đầu quá....



Trên đời chưa bao giờ có tuyệt đối hoàn toàn, tựa như trước kia Ôn Hân cực kỳ ghét đàn ông đánh phụ nữ, nhưng khi bàn tay Từ Á Uy rơi xuống trên mặt Chu Giai Di, trong lòng cô cũng không xao động nhiều. Thậm chí, còn có chút hưng phấn nho nhỏ.
Không thích bản thân hiện tại lại mang theo chút hả hê khi người khác gặp họa, đưa lưng về phía Tả Dữu rời đi, Ôn Hân đi tới chỗ Noãn Noãn.... loại trường hợp đánh người này, không thích hợp với thiếu nhi.
Chỗ Ôn Hân đứng cách vị trí Lệ Minh Thần ôm Ôn Noãn tối đa là sáu mét, nhưng cô chưa đi được hai bước, thì Từ Á Uy ban nãy còn ra sức cho Chu Giai Di hai bạt tai lại quay người chạy về phía Noãn Noãn.
"Nói! Là đứa con hoang này quyến rũ cô, hay là tên phế vật đang nằm ở kia quyến rũ cô, đi theo ông mày mấy năm rồi mà chỉ nhớ ăn chứ không nhớ đánh(**)!”
(**)‘nhớ ăn không nhớ đánh’ nghĩa là chỉ nhớ điều tốt đẹp vui sướng chứ không nhớ được cái đau đớn, khổ sở.
Chu Giai Di cuối cùng vẫn đi theo Từ Á Uy, chuyện phát triển đến mức này, thái độ của Ôn Hân đối với Chu Giai Di cũng không nói rõ là cái gì.
Có thể nhìn ra được cô ta sống cũng chẳng tốt đẹp gì. Cùng Lệ Minh Thần dắt Ôn Noãn, bên cạnh còn có Tả Dữu cùng đi về phía phòng bệnh của anh trai Ôn Hân chợt nhớ tới một câu nhìn thấy trên mạng: người đàn ông bắt cá hai tay sau khi gặp lại bạn gái trước, bạn gái nói với anh ta.... nhìn thấy anh sống không tốt là tôi yên tâm rồi.
Thấy Chu Giai Di sống không tốt, cô vui vẻ sao? Anh trai vui vẻ sao? Đáp án quá phức tạp, Ôn Hân không muốn nghĩ.
Kết quả phẫu thuật của Ôn Lĩnh tốt ngoài dự đoán, bác sĩ kiể