Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình
Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.
iám đốc ba mươi tuổi đầu nổi tiếng đã lâu được giới thiệu như vậy với đại thiếu gia phong lưu, mặt Giang Hạ lập tức đổi thành Giang Hà, mắt cũng ráng đỏ rồi. (江夏: là sông mùa hạ, 江霞: là sông có màu ráng mây đỏ. Ý của tác giả là Giang Hạ xấu hổ đỏ mặt trước Tả Tuấn)
"Tả thiếu gia quá khen, anh mới là tuổi trẻ tài cao...."
Âm thanh nũng nịu của tổng giám đốc Giang làm chút thiện cảm ban đầu của Ôn Hân nhất thời tan thành mây khói, trên người run lên, nổi cả da gà.
Không biết có phải nhìn thấu vẻ không được tự nhiên của Ôn Hân hay không, Tả Tuấn không tán dóc cùng với đám người càng tụ tập càng nhiều này nên nói hai câu, liền cười ha hả mang theo Ôn Hân rời đi.
Anh vừa đi vừa nhỏ giọng nói: "Như thế nào, nhìn người vẫn luôn sùng bái cảm giác thế nào."
"Hì hì, không phải cũng chỉ là người một mũi hai mắt sao?" Không biết có phải nguyên nhân Tả Tuấn không lỗ mãng nữa hay không, Ôn Hân nói chuyện với anh cũng tự nhiên hơn.
"Dì Nghiêm...." Không đến hai phút Tả Tuấn đã đứng trước mặt Nghiêm Mỹ lại là bộ dạng cả người không có phẩm chất, cả người mặc bộ vest cắt may thật tốt, nút áo bị hành động vươn tay của anh mà tuột ra, trở thành chiếc áo khoác ngắn mở khuy, “Người tôi mang đến cho dì rồi đây.” Tả Tuấn liếc Ôn Hân một cái nói với Nghiêm Mỹ.
Cho tới bây giờ, Ôn Hân mới biết, không phải Tả Tuấn tự biên tự diễn, mặt dày mày dạn, mà là mẹ Lệ Minh Thần yêu cầu cô phải đến, không phải ngày đó mình bị bà nhìn thấy xuất hiện ở nhà họ Tả đấy chứ, nhưng điều này cũng không thể đại biểu cái gì, tại sao….
"Phu nhân, khách đến khá đủ rồi, xin hỏi hôm nay là rượu gì?" Một người làm đứng ở sau lưng Nghiêm Mỹ nhỏ giọng hỏi thăm.
"Tình hình hôm nay, thế nào cũng phải lấy ra rượu ngon thiết đãi khách mới đúng, dì Nghiêm, tôi làm lụn bại kho rượu của ba dì chắc sẽ không để ý chứ?" Ôn Hân nhìn Tả Tuấn nói chuyện với mẹ kế vẫn quen nháy đôi mắt phượng kia của anh tam trong lòng không khỏi cảm thán: ngựa đực chính là ngựa đực, đi tới đâu trong người cũng bay ra mùi hormone giống đực nồng nặc.
Khi Ôn Hân tỏ vẻ khinh thường, Nghiêm Mỹ lại sớm đồng ý với Tả Tuấn, không những đồng ý, mà còn kèm thêm: "Đi đi, chọn rượu tốt vào, thuận tiện dẫn Ôn tiểu thư qua thưởng thức phẩm vị cất giữ rượu của ba con như thế nào."
Thật đúng là khoảng tiếu đàm, quân giặc tro tiêu khói diệt (1), Nghiêm Mỹ nói một câu, Ôn Hân liền thích hợp làm người hầu “bị thưởng rượu”.
Nhưng khi thật sự đi vào trong kho rượu nhà họ Tả, trong lòng Ôn Hân vẫn cảm thán một câu…. chuyến đi này không uổng.
Ngoài lúc xuống bậc thang thì làn váy dài và giày cao gót hơi bất tiện, hại Ôn Hân đi lại phải cẩn thận dè dặt ra, đi vào trong hầm rượu, cô mới coi như mở mang kiến thức hiểu cái gì là cất rượu. Nhiệt độ của hiệu ứng wind-chill (2) thấp khoảng 10℃ làm Ôn Hân vừa mới ở dưới ánh mặt trời đi vào cảm thấy thấm lạnh, cô xoa xoa cánh tay, đi dọc theo từng dãy giá rượu.
"Những thứ này đều là cha anh cất giữ sao?" Ôn Hân nhìn chai rượu đỏ dính đầy bụi bặm trên kệ, hỏi Tả Tuấn ở sau lưng cô.
"Tôi nói là tôi cất, cô tin không?" Mùi hormone nghiêm trọng, ngựa đực ở sau lưng lại đang tự luyến.
"Đoán chừng anh thích cất giấu phụ nữ hơn." Ôn Hân nói thật, cô nhìn chằm chằm một chai đặc biệt cũ trước mặt, không nhịn được đưa tay sờ lên phía trên, "Tả Tuấn, chai rượu này phải có rất nhiều năm rồi hả?"
Không đợi Tả Tuấn trả lời, cánh cửa đang mở lúc bọn họ vừa đi vào đột nhiên hạ xuống cái cạch rồi đóng lại.
Ôn Hân vuốt ngực, bị âm thanh làm hết hồn, hỏi, "Sao cửa lại đóng?"
Ngựa đực buông rượu trong tay, vẻ mặt bất đắc dĩ, "Tiểu thư, chai rượu cô đụng vào đó là chai đáng giá nhất của nhà tôi, giá năm ngoái là sáu con số, đơn vị tính là dollar, cô cho rằng nhà tôi sẽ ngu ngốc đến nỗi để người ta đụng vào hoặc là lấy đi cũng chẳng có biện pháp nào sao? Tiểu thư, cửa đóng, chúng ta chỉ có thể đợi bọn họ tới mở cửa….”
Giọng của Tả Tuấn bất đắc dĩ lại nhẹ nhàng, tình cảm anh ta không quan trọng, bị nhốt trong mật thất với một cô gái mười phút, nửa tiếng đi ra cũng chẳng sao, nhưng cô thì không giống vậy a!
Ôn Hân nhiều lần thử phát hiện cửa thật sự không mở được, đột nhiên cô cảm thấy sau lưng nóng lên.
Tả Tuấn ôm lấy cô!
Nghiêm Mỹ bây giờ là dáng vẻ của một bà mẹ kế từ ái, bà có ý tốt muốn làm dịu mối quan hệ giữa Tả Tuấn và ba anh ta, nhưng khi bà biết được chân tướng….
(1) Đây là câu thơ trong bài Niệm nô kiều – Xích Bích hoài cổ của tác giả Tô Thức. Thời Tam Quốc, Tào Tháo đem quân đánh Ngô. Chu Du, tướng nước Ngô dùng mưu phá tan quân Tào ở sông Xích Bích. Trận đánh quãng sông này là trên bờ nam sông Trường Giang, thuộc huyện Gia Ngư, tỉnh Hà Bắc ngày nay. Còn Tô Thức ra chơi sông Xích Bích là khúc sông ở ngoài thành Hoàng Chương.
(2) Hiệu ứng wind-chill là hiệu ứng làm mát thứ cấp đạt được khi làn gió nhẹ thổi qua da người (giống với hiểu quả tạo ra từ quạt gió) làm bay hơi hơi ẩm trên da. Sự bay hơi này tạo ra cảm giác mát hơn.
"Tả ngựa được! Anh đừng có mà đượ