Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1746 lượt.
đứng ở trong góc quan sát kỹ tất cả những chuyện đang xảy ra rồi chậm rãi đi vào hầm rượu, đứng trước mặt con trai đang mỉm cười nhìn ông.
Tả Tuấn bị Lệ Minh Thần đánh, vết máu khô ở khóe miệng đã bắt đầu mơ hồ bầm đen, so sánh với ngoại hình nhếch nhác, thì tinh thần của Tả Tuấn lại không hề thấy nhếch nhác, anh mỉm cười nhìn cha mình, “Như thế nào, biểu hiện của em trai tốt hơn nhiều so với tôi ngày xưa chứ?”
Hầu kết Tả Lập Đông cuồn cuộn, "Con cứ không ưa dì Nghiêm như vậy sao?"
"Ông nói sai rồi, ba của tôi, tôi không phải không ưa dì Nghiêm, tôi chỉ là không muốn người em trai cũng không đến nỗi đáng ghét lắm này bị mẹ của nó làm mất vợ giống như trước kia ông làm với tôi vậy.” Tả Tuấn nhặt áo vest bẩn rớt trên mặt đất lên, sau khi giũ sạch, lại mặc vào người lần nữa.
Bẩn chưa bao giờ là lớp da bên ngoài này, bẩn chỉ có trái tim trong lòng thôi.
Nếu như anh nhìn thấy Tiểu Lục trần truồng nằm trên giường với một người đàn ông, cho dù là trễ thêm mấy năm, ít nhất anh cũng sẽ khống chế cảm xúc, làm rõ mọi chuyện rồi mới đưa ra quyết định, mà không phải là trực tiếp bỏ đi.
Tức giận nhất thới, hối tiếc nửa đời. Khi Tả thiếu mặt mày xám tro ngâm nga một ca khúc đi tới dưới ánh mặt trời chói chang, nhớ lại mùi vị độ ấm bên môi ban nãy, kỳ thực anh thật sự muốn hôn, nếu như Lệ Minh Thần có phản ứng khác.
Tiểu tử thúi, người phụ nữ như thế phải trông nom giữ chặt.... Ngồi vào trong xe Tả Tuấn lên tiếng dặn dò thủ hạ: "Đi tới suối nước nóng Thủy Đô tắm cái đã, buổi tối đến chỗ Kiều Kiều….” Về phương diện phụ nữ, Tả Tuấn thuộc loại cởi mở, tinh thần trinh tiết.
Thấy Dữu Tử và Noãn Noãn bị bỏ rơi ngày một xa, Ôn Hân đi giày cao gót mười phân, cổ tay bị Lệ Minh Thần kéo đi sinh đau. Thiếu tá giận quá mức rồi, chân đi không được chọn đường, bãi cỏ mềm mềm dưới chân, mỗi một bước đi, gót giày Ôn Hân liền ghim vào trong đất từng phát một, mấy lần suýt nữa làm chân đau.
"Lệ Minh Thần...." Cô vốn muốn nói "anh đi chậm một chút" , nhưng vừa thốt ra tiếng, thiếu tá Lệ liền quặm mặt quay đầu lại trừng cô, cái trừng mắt này, làm Ôn Hân luôn cảm thấy mình đuối lý nên cũng không dám nói gì.
Mắt thiếu tá đỏ như thỏ, Ôn Hân cảm thấy cái nhìn đó giống như mình là hồng hạnh vượt tường, do dự không biết có nên thừa nhận tội danh chưa xảy ra để bình ổn lại cảm xúc của con cọp trước không, thì con cọp đã trực tiếp duỗi móng vuốt ôm ngang eo cô, đi ra ngoài biệt thự.
Mặt trời ba giờ chiều, lấy một góc độ cực thoải mái để phác họa nên hình ảnh thơ mộng người con trai khôi ngô ôm người đẹp, những người khách từ xa nhìn thấy còn nán lại trong sân để thưởng thức cảnh đẹp ý vui, nhưng trong lòng Nghiêm Mỹ đang muốn đuổi theo lại phát lạnh…. Con trai thật sự không phải là con trai của bản thân mình nữa rồi.
Trước kia luôn nói bản thân không vừa ý với tốc độ xe ở nội thành như thế, lần này Lệ Minh Thần lại không hề khống chế tốc độ xe, cửa sổ xe mở ra một nửa, nhưng tiếng gió lại không ngừng giảm bớt mà gào rít bên tai.
Mấy lần Ôn Hân muốn đưa tay đóng cửa sổ xe lại, nhưng bị khí thế lạnh lẽo bên cạnh đàn áp không dám động đậy tý nào, cuối cùng, Ôn Hân nỗ lực mấy lần, mới hé miệng nói: "Lệ Minh Thần, thật ra thì lúc nãy Tả Tuấn chưa hôn đến em...."
"Két...." Một chuỗi tiếng bánh xe trượt chói tai muốn chết, Ôn Hân không dám nói tiếp nữa hồi lâu sau mới nghe được tiếng thiếu tá Lệ hít sâu nói : "Hôm nay không muốn xe hủy người chết, làm đôi vợ chồng ma với anh, thì ngậm miệng lại.”
Thiếu tá hiếm khi hung dữ, nhưng trong nháy mắt khi quay mặt nhìn gò má anh cảm giác trong lòng Ôn Hân lại ngọt ngào đến mức không lời nào có thể diễn tả được: tức giận bắt nguồn từ quan tâm, Lệ Minh Thần thật sự không phải là không quan tâm cô.
Cảm giác được người trong lòng quan tâm không gì tốt hơn, Ôn Hân cam tâm tình nguyện ngậm miệng.
Nhưng cô nói chuyện, Lệ Minh Thần tức giận, không nói lời nào, thì những ý nghĩ trong đầu kia lại gần như sắp giày vò anh phát điên rồi.
Lái đến chung cư nhà Ôn Hân, đi vào cửa, Ôn Hân đang suy nghĩ làm sao để bình ổn nộ khí của thiếu tá, thì người lại trực tiếp bị thiếu tá xách vào phòng ngủ.
Thiếu tá rất tức giận, hậu quả không phải nghiêm trọng bình thường, eo thon của Ôn tiểu thư...
Mặt tốt và mặt xấu của tình yêu
"Đùng” một tiếng vang, Ôn Hân bị xách vào phòng ngủ bị thiếu tá ném thẳng lên giường, đệm trên giường không phải là Simmons, may mà cũng coi như dày, bằng không với hành động lần này của Lệ Minh Thần, cái u trên đầu Ôn Hân tuyệt đối không nhỏ.
"Lệ Minh Thần, anh hãy nghe em nói, Tả Tuấn thật sự là cái gì cũng chưa...." Ngoài khoảng cách đủ gần để cô cảm nhận rõ được hô hấp của đối phương ra, chẳng có gì cả.
Cô không hiểu Tả Tuấn làm thế thì mục đích thật sự là gì, nhưng biểu tượng mục đích đoán chừng đạt được rồi....phó doanh trưởng Lệ giận điên lên.
Cuối mùa hè đầu mùa thu, thời tiết đã bắt đầu chuyển lạnh, khi làn váy bị vén lên thì cơ thể Ôn Hân co rúm lại,