Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341944

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1944 lượt.

bản năng muốn tách rời khỏi Lệ Minh Thần, "Đừng...." Cô còn chưa kịp ngăn cản, thiếu tá nằm trên người cô đã trực tiếp xông thẳng tiến vào cô.
Lần thứ ba của hai người, đảo khách thành chủ lúc đầu của Ôn Hân, lại đổi thành Lệ Minh Thần khôi phục lý trí.
Thiếu tá tựa vào cổ cô hôn: "Bé cưng, tất cả của em đều là của anh." Lý trí khôi phục anh nhỏ giọng gầm thét.
Lần thứ ba, lối vào vẫn vừa chặt vừa nhỏ như cũ, khiến anh cũng không khắc chế nổi nữa, nắm eo thon của cô, đem hết toàn lực ép về phía cô, bắn vào trong hoa kính của cô, hoàn toàn chứng minh người phụ nữ thuộc quyền sở hữu của mình.
Vì trong cơ thể đột nhiên căng lên nên tay Ôn Hân thay đổi nắm lấy lưng anh, đau nhói từ từ tản đi, chuyển thành hơi nóng, tê tê dại dại.
Khi đau đớn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự rung động hoan hỉ của tinh thần. Cô nâng eo thon lên, đáp lại anh theo bản năng, cuộc truy tìm này ngay cả cô cũng không biết điểm cuối ở đâu.
Không có cố kỵ của lần đầu tiên, cộng thêm cảm xúc ích kỷ nổi loạn, thiếu tá hơi thô lỗ, từng cái đâm vào suy nghĩ hỗn loạn của Ôn Hân, gần như không tìm chính xác được vị trí của mình.
Cơ thể của cô căng lên, toàn thân đổ mồ hôi đầm đìa, bám thật chặt vào người đàn ông chiếm hữu cô....
.... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... Bên trong tỉnh lược thịt khoảng 400 chữ.... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... ....
"Em là của anh." Trong sự giao hợp triền miên của cơ thể, thiếu tá Lệ vừa làm vừa lặp lại câu này một lần nữa, tóc Ôn Hân đều bị mồ hôi thấm ướt, đầu óc ong ong tất cả đều là tiếng tiết tấu, suy nghĩ của bà xã bị thiếu tá làm không kiên nhẫn, trực tiếp kép đầu của anh qua, cắn lên môi.
Chuyên quyền trấn áp bằng sức mạnh quân sự không chỉ có một mình anh, thiếu tá Lệ đã tước đoạn quyền tự do hành động của cô, Ôn tiểu thư trực tiếp bắn chết quyền thao túng của thiếu tá.
Phương thức gần như sát nhập linh hồn này, quả thực trấn an được người đàn ông. Dần dần, một loại khoái cảm ngọt ngào gần như muốn bỏ mạng bắt đầu xuất hiện giữa hai người, sau một tiếng gầm thét, bên trong càng ngày càng cuồng liệt, Lệ Minh Thần đồng thời đoạt đi hô hấp của hai người, trong nháy mắt đã phun mầm mống nóng bỏng của anh vào trong cơ thể cô....
Nếu như nhớ không lầm, buổi chiều bọn họ về đến nhà là ba giờ kém mười phút, hiện tại là bảy giờ tối, trong căn phòng nửa sáng nửa tối thiếu tá Lệ mới rút ra từ trong cơ thể cô, chỉ có ôm chặt người phụ nữ của mình, mới có thể thực sự có cảm giác chân thật đã nắm bắt được hạnh phúc.
Trên thực tế, anh biết hôm nay là mình quá trớn, nhìn từng ấn ký bởi vì mình không biết đúng mực lưu lại trên người Ôn Hân, thiếu tá rất xấu hổ đem cằm cọ cọ hai cái trên vai cô.
Mất trí thì anh có thể mượn cớ, nhưng khi tỉnh táo lại thì anh nên giải thích như thế nào về những hành động của mình?
Một đấng mày râu trưởng thành vì thiếu cảm giác an toàn với tình yêu mà nhất thời xảy ra hồ đồ? Nói thật, Lệ Minh Thần thật sự không biết đợi cô tỉnh rồi nên nói thế nào.
Nghĩ đến sự bao dung và ngọt ngào của cô, Lệ Minh Thần ảo não lại vui mừng, may mà là cô, thật may là anh còn có cô.
Thời gian tĩnh mịch sợ nhất chính là tiếng chuông điện thoại nóng nảy, trong túi quần vứt trên mặt đất, cuộc gọi đến của điện thoại thiếu tá Tá vang lên khó chịu. Người kiệt sức trong ngực di chuyển cơ thể, nhân lúc đó, cơ thể thiếu tá nhanh nhẹn nhảy xuống giường, hoàn thành một loạt các động tác như cầm quần, móc điện thoại, nghe máy.
Bên đầu điện thoại kia, doanh trưởng Cao – Cao Hán hoàn toàn phát hỏa, tuyệt đối không ngờ phó doanh trưởng anh ta vừa mới cất nhắc trừ bỏ phạm phải quân kỷ nghiêm trọng vô cớ rời khỏi đơn vị ra, lúc này lại ở bên ngoài cách tiểu đoàn hơn ngàn cây số cơ thể trần truồng nghe lời giáo huấn của anh ta.
Trong nhà không mở đèn, Lệ Minh Thần cầm quần che bộ vị quan trọng, đứng bên ngoài phòng ngủ giọng nói “vừa phải” chủ động nhận sai với doanh trường Cao, “Báo cao doanh trưởng, hôm nay tình hình đặc biệt, không xin phép anh đã tự ý chạy đi, lúc trở về là thể năng, kiểm điểm, hay là cấm bế, em đều không có ý kiến.”
Tiểu tử thúi thường ngày phạm sai lầm, khẩu khi nói chuyện cũng mạnh giống như làm sai chính là anh người doanh trưởng này, hôm nay đúng là quái lạ, Cao Hán kinh ngạc, nhưng hiện tại không phải lúc tò mò: “Phó doanh trưởng quân tiên phong Lệ Minh Thần, mau quay về tiểu đoàn trong vòng một giờ, quân vụ khẩn cấp, đừng trách anh đây không tiêm phòng trước cho cậu, muộn rồi không phải viết kiểm điểm, cấm về là xong đâu. Sẽ là xử trí quân kỷ nghiêm túc.”
Doanh trưởng Cao không đợi Lệ Minh Thần có phản ứng gì, dứt khoát trực tiếp cúp điện thoại. Thiếu tá nhìn chằm chằm màn hình trống không, ngây ngẩn vẻn vẹn nửa giây, liền tức tốc lộn lại phòng ngủ, mười mấy giây, Lệ Minh Thần lần nữa mặc quân trang đứng trước cửa sổ, nhìn cô gái nhỏ vô cùng mệt mỏi ngủ say, cúi đầu hôn một cái. Trong giấc mơ Ôn Hân còn vị thiếu tá Lệ ép hoạt động thể lực chu môi, thì thầm: “Lệ Minh Thần, em không đi