Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341818
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.
ều quan trọng nhất là lần này Đoàn Chi Dực có bỏ qua cho cô hay không?
Đoàn Chi Dực không kéo dài thời gian, ném thẳng Vệ Lam lên giường, rồi cởi sạch quần áo của cô.
Lần này khôn ra, Vệ Lam không chống đối quyết liệt, bởi vì cô biết rõ cho dù có chống đối cũng vô ích. Cô chỉ che ngực mình lại, không để cho mình thấy thẹn vì bị lột sạch, cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhìn người kia đang hấp tấp kề sát, ở trên người cô muốn làm gì thì làm, vuốt ve cô, hôn môi cô, gặm nhắm cô.
Lần này khác hẳn lần trước. Lần trước Đoàn Chi Dực vẫn còn mặc quần áo, nhưng lần này, cậu không những cởi hết quần áo của Vệ Lam, mà còn cởi sạch quần áo của chính mình.
Cơ thể trẻ trung của hai người, chồng lên nhau trên chiếc giường lớn màu đen, có vẻ bừa bãi lại trong sáng.
Mọi bình tĩnh của Vệ Lam đều sụp đổ khi bộ phận phấn chấn của Đoàn Chi Dực chọc vào trong cái đùi lớn của cô, cô thét lên một tiếng, giọng nói run rẩy, nói: “Đoàn Chi Dực, cậu từng nói cậu sẽ không làm gì tôi mà?”
“Không thật sự làm chuyện gì đó với cậu, cậu còn biết mình thuộc về ai sao?” Hai đôi mắt Đoàn Chi Dực đỏ lên, thở gấp, tách hai chân Vệ Lam ra.
Vùng cấm của thiếu nữ liền bày ra trước mắt cậu. Lúc trước cậu xem trên phim, nhìn chỗ này của người nữ kia cảm thấy rất dơ bẩn. Nhưng bây giờ tận mắt cậu nhìn thấy, lại cảm thấy máu huyết sục sôi, dù sao cậu cũng chỉ là một cậu thanh niên hai mươi tuổi, đang lúc nhiệt huyết dâng cao mà.
Đoàn Chi Dực không có kinh nghiệm, cho dù lý thuyết không biết được nhiều, nhưng lờ mờ vẫn biết phải làm sao. Sau đó nghĩ đến sắp hoàn thành nghi thức, cậu đột nhiên kích động không nhịn được, ngăn Vệ Lam giãy giụa, rồi sờ soạng chỗ đó.
“Cậu tránh ra! Tránh ra đi!” Vệ Lam gào thét giống như bị điên, ở phía dưới có cảm giác rõ rệt, làm cho cô vô dùng sợ hãi, ngoài việc cố gắng giãy giụa, thì vẫn là cố gắng giãy giụa thôi.
Một lát sau, chỉ nghe thấy Đoàn Chi Dực phát ra một tiếng đau đớn, giống như bị co giật, sau đó mọi sức lức đột nhiên tan biến hết. Vệ Lam còn cho rằng lúc mình giãy giụa, làm cho chỗ đó của cậu bị đau, nhưng bên dưới đột nhiên ướt át và nóng, làm cho cô đột ngột bất động.
Chia ly
Đoàn Chi Dực không buông cơ thể Vệ Lam ra, cậu đè lên người cô, thở hổn hển. Cảm giác da thịt chạm vào nhau thật rõ ràng.
Vệ Lam nín thở, im lặng, sau đó cảm nhận được Đoàn Chi Dực vươn một bàn tay ra bóp cổ cô. Cậu không dùng sức quá mạnh nên nó chỉ giống như một sự uy hiếp.
“Trước đây cậu đã nói cậu sẽ ở bên cạnh tôi mãi, sẽ không rời xa tôi. Tôi muốn cậu nói lại một lần nữa.”
Giây phút ấy, Vệ Lam đã loáng thoáng hiểu được tại sao gần một năm nay Đoàn Chi Dực lại làm thế với mình. Trước đây cô chưa từng nghĩ nhiều hơn thế, nhưng bây giờ bỗng nhiên hiểu ra.
Thật ra thì trong tình huống lúc nãy, cậu cũng hơi ngượng ngùng. May mà Vệ Lam cũng chưa từng trải qua việc đời, chắc là không biết đó là chuyện gì đâu.
Không biết mới lạ đó!
Vệ Lam nằm thẳng người, chờ cậu hoàn toàn buông cơ thể mình ra thì mới ngập ngừng lên tiếng: “Tôi muốn về nhà, ba mẹ còn chờ tôi báo cáo tình hình thi cử kìa.”
Đoàn Chi Dực gật đầu: “Được, tôi đưa cậu về.”
Tối ấy, Vệ Lam gọi điện thoại báo cáo sơ qua tình hình thi cử với mẹ mình. Trước khi cúp máy, bỗng nhiên bà đổi đề tài: “Lam Lam, con còn nhớ chú Trương không? Chính là chú Trương cùng qua bên này với ba mẹ đấy. Lúc chiều tối người nhà gọi cho chú ấy nói thấy hai học sinh nam đánh nhau, còn con thì ở bên cạnh, sau đó con bị một cậu ôm đi mất. Con thành thật nói với mẹ xem, có phải nhân lúc ba mẹ không có ở nhà con đã lén yêu đương không?”
“Không có, không có thật mà.” Vệ Lam thầm cả kinh, vô thức chối ngay.
“Không phải mẹ phản đối con yêu đương, mẹ chỉ lo con chơi với những bạn xấu cho nên mới hỏi con thôi.”
“Mẹ, con đã nói là không có mà mẹ còn không tin.”
Đầu bên kia, mẹ cô im lặng một lát. “Được rồi, mẹ tin con.”
Đầu óc Vệ Lam cứ rối bời, không để ý thấy giọng của mẹ mình hơi khang khác nên nói tiếng tạm biệt qua loa rồi cúp máy, sau đó bắt đầu nghĩ tới Đoàn Chi Dực.
Cô nghĩ thế nào cũng không thông, tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy? Chẳng phải cậu rất ghét cô sao? Chẳng phải vì cô chọc giận cậu nên cậu mới trừng phạt cô sao?
Thật là hoang đường!
Được một học sinh nam thích, điều này cũng không làm cho Vệ Lam vui sướng chút nào, bởi vì người đó là Đoàn Chi Dực. Nếu thật sự là thế, cô đoán rằng có thể mình sẽ phải đối mặt với một cơn ác mộng vô thời hạn.
Cô cũng giống như những cô gái khác, cũng hy vọng sau khi vào đại học sẽ chính thức yêu đương với một anh chàng. Người ấy có thể là Triệu Phi, cũng có thể là bất cứ cậu học sinh sáng sủa hoạt bát nào khác, nhưng tuyệt đối không thể là Đoàn Chi Dực.
Mang theo nỗi lo sợ khủng hoảng này, Vệ Lam nhốt mình trong nhà hai ngày trời. Bạn bè gọi điện thoại rủ cô đi ăn chơi, cô cũng tìm đủ mọi lý do để từ chối.
Còn Đoàn Chi Dực gọi điện thoại tới, cô không nghe một cuộc nào. Nhưng có lẽ là vì ảnh hư