Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.
y, ra sức đẩy Đoàn Chi Dực một cái thật mạnh, rồi dữ dằn nhặt lấy giày cao gót, quăng thật mạnh về phía anh.
Đoàn Chi Dực tái cả mặt nhưng không hề né tránh. Giày cao gót bay xẹt qua, lập tức để lại trên khuôn mặt trắng tái anh một vệt đỏ rất rõ ràng. Anh nhìn Vệ Lam một lát, sau đó im lặng cúi xuống, nhặt chiếc giày dưới đất lên, bước từng bước về phía Vệ Lam.
Sự im lặng của anh tự dưng làm Vệ Lam thấy hoang mang. Khi anh ngồi xuống, cầm bàn chân của cô lên, mang giày cho cô thì cô hết sức hoảng sợ, và cả cảm giác phẫn nộ rất muồn bùng phát.
Vệ Lam đè mạnh chân, không cho anh cầm chân của mình lên. Nhưng Đoàn Chi Dực cố chấp đến mức đáng sợ, thấy cô dùng sức thì bàn tay đang cầm chân cô cũng tăng thêm sức.
“Anh buông ra!” Vệ Lam hết sức tức giận.
Đoàn Chi Dực vẫn không lên tiếng, chỉ tiếp tục ra sức kéo lấy chân phải của cô. Vệ Lam bị anh kéo nên mất thăng bằng, lạng choạng ngã ngồi xuống chiếc ghế dài phía sau.
Cô tức đến nỗi đầu óc như vỡ tung ra, cũng chẳng quan tâm đến người này cố chấp và đáng sợ thế nào, bàn chân vừa mang giày cao gót đạp mạnh vào người anh, làm Đoàn Chi Dực đang ngồi xổm lập tức ngã ngửa ra sau.
Sắc mặt anh âm trầm u ám, rõ ràng là đang nhẫn nhịn đến tột cùng. Anh ngồi dưới đất một lát, xong bỗng bật dậy, đứng trước mặt Vệ Lam, đè hai vai cô lại, cúi người xuống, cắn cắn gặm gặm thật mạnh vào môi cô.
Hành động bất thình lình của anh làm Vệ Lam vừa vừa tức giận vừa xấu hổ, cô ra sức giãy giụa, tay chân đều quơ quào, vừa đấm vừa đá nhưng làm thế nào cũng không thoát khỏi sự giam cầm của đôi môi anh. Cho dù cô ra sức cắn lại anh thì anh cũng không chịu buông.
Thỉnh thoảng trên đường có mấy chiếc xe chạy ngang qua, người trong xe nhìn qua cửa sổ thấy đôi nam nữ đang vật lộn dưới ánh đèn đường thì đều tưởng là hai người yêu nhau đang cãi cọ nên cười hiểu ý và chạy vụt qua.
Sau một trận chiến quyết liệt, cuối cùng Đoàn Chi Dực cũng thả Vệ Lam ra. Môi hai người đều có máu, nhìn có vẻ chật vật và kỳ dị.
Vệ Lam thôi không giãy giụa nữa, chỉ thấy một cảm giác thê lương dâng tràn trong lòng. Cô ngẩng đầu nhìn Đoàn Chi Dực, giọng gần như run rẩy: “Tại sao anh lại không chịu buông tha cho tôi? Tại sao?”
Mặt Đoàn Chi Dực tối sầm lại, giận dữ kéo Vệ Lam – người lúc này đã mất hết ý chí chiến đấu vào lòng, đi về nhà. Nhưng vừa đi được vài bước, Vệ Lam ở trong lòng anh lại khóc rưng rứt, thút thít nói không thành câu: “Tôi muốn về nhà, tôi muốn về nhà!”
Đoàn Chi Dực dừng bước, phiền muộn nhìn cô một cái. Lúc này, vừa khéo có một chiếc taxi chạy ngang qua, anh đưa tay bắt lại, nhét Vệ Lam vào trong xe rồi mình cũng leo lên theo, sau đó nói cho tài xế taxi biết địa chỉ nhà của Vệ Lam.
Tìm tới
Sau khi lên xe, Vệ Lam vẫn không ngừng khóc.
Từ sau 18 tuổi, cuộc sống của cô cũng được coi như thuận buồm xuôi gió. Mấy năm nay, gần như cô chưa từng khóc. Nhưng hôm nay, một khi nước mắt đã rơi xuống thì cứ tuôn trào không ngăn lại được.
Cô chưa từng tuyệt vọng đến nhường này.
Hai tay Đoàn Chi Dực ôm chặt lấy cô, mím môi, lạnh mặt, không nói tiếng nào.
Đến trước biệt thự, không đợi Đoàn Chi Dực vào nhà lấy tiền ra trả, bác ta đã rồ xe chạy mất.
Khi Đoàn Chi Dực cầm tiền ra tới cửa thì đã không còn bóng dáng chiếc taxi đâu nữa. Anh ngẩn người một lát, không biết làm sao nên đành quay lên lầu.
Qua một trận giằng co, lúc này trời đã bắt đầu rạng sáng.
Anh ngã người vào chiếc giường mềm mại, lăn qua lộn lại vẫn không ngủ được.
Ga giường màu đen nên hầu như không nhìn rõ được vết tích vừa lưu lại khi nãy. Anh nghĩ ngợi một lát, sau đó bỏ dậy quỳ trên giường, vuốt ve ga trải giường, cẩn thận tìm kiếm dấu vết vừa lưu lại, như muốn chứng minh những việc đêm nay là có thật.
Vuốt ve mãi một lúc, cuối cùng anh phát hiện một dấu vết. Anh sờ lên mặt vải bóng loáng, hài lòng cong môi mỉm cười, rồi lại nằm xuống.
Thật ra anh cũng biết mình không nên quá kích động, lúc này nhất định Vệ Lam đang hận anh gần chết. Nhưng chỉ cần nghĩ tới việc rốt cuộc cô vẫn không báo cảnh sát thì anh không khỏi sung sướng.
Anh không có bất cứ kinh nghiệm theo đuổi ai. Mẹ không được bình thường, lại mất sớm, ba thì xa cách không gần gũi cho nên chưa từng có ai dạy anh chuyện thế sự. Điều duy nhất mà anh biết chính là những chuẩn mực của cuộc đời anh sớm đã thất thường khác người.
Cho nên anh không hề hối hận về sự kích động của mình.
Anh trở mình, nhìn lên trần nhà màu trắng, nghĩ ngợi gì đó, bỗng nhiên lại thấy tiu nghỉu. Có lẽ anh nên dỗ dành Vệ Lam như lời bác tài xế đã nói. Dù sao thì trải qua chuyện tối nay, quan hệ của họ chắc cũng đã khác với lúc trước.
Nhưng thật sự là đã khác sao?
Trong lúc nghi hoặc, Đoàn Chi Dực lại bắt đầu cảm thấy phiền não.
Hôm sau, Đoàn Chi Dực dậy rất sớm. Vì tối qua ngủ không ngon lắm nên mắt anh có quầng thâm rất rõ ràng. Biệt thự vẫn chưa dọn vào ở chính thức nên không có quần áo để thay, anh đành phải gọi điện thoại bảo lái xe mang tới vài bộ qu