Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Huyền Lộng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341024

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1024 lượt.

y.
Hắn tao nhã đứng dậy bước vào nhà tắn, Khả Hoan nghe tiêng nước chảy mà tâm loạn như ma, cô không thể chịu nổi cái nơi quỷ quái này, cũng không muốn sống chung cùng tên đao phủ máu lạnh này, hắn chỉ muốn chà đạp lên thân thể cô chứ làm sao có thể là thần hộ mệnh của cô được. Cô quyết đoán ngồi dậy, không nề hà trước sự bẩn thỉu của bộ quần áo hộ sỹ ban nãy, bất chấp cả việc chân tay đang bủn rủn, cô đẩy cửa bước ra ngoài.






Tạp Trát Nhân nhanh chóng tắm táp sạch sẽ, hắn khóa vòi nước nóng xong chuẩn bị bước ra ngòai, đột nhiên nghe thấy tiếng động nhẹ như tiếng mở cửa, hắn tức tốc cầm khăn mặt bước ra ngoài, đúng như hắn dự đoán trong phòng trống không, Mèo con không biết đã trốn đi đâu mất, đến cả chiếc áo dài y sỹ bẩn thỉu cũng biến mất hút.
“Đáng chết!”, Tạp Trát Nhân nhỏ giọng chửi thề, lau nhanh thân thể xong vội vàng mặc quần áo vào chạy ra ngoài. Mèo con thật đúng là vẫn không biết trời cao đất rộng là gì, chạy loạn như vậy nhẹ nhàng cũng gặp vấn đề rắc rối, nặng ra thì có thể bị giết bầt kỳ lúc nào. Tạp Trát Nhân không quên cầm lấy súng, đeo bên hông rồi đuổi theo. Khả Hoan bối rối từ tầng 3 chạy thẳng xuống tầng 1, hai tên lính đứng gác bên đường vừa nhìn thấy cô đã lắp bắp kinh hãi, quay sang nhìn nhau vài giây rồi mới hét lên: “Đứng lại, đứng lại”. Khả Hoan càng sợ hãi, cuống cuồng chạy nhanh hơn, cô chạy tới ngã tư đường, không biết nên rẽ hay đi thẳng, lúc bị đưa từ nhà giam tới đây cô quá hoảng sợ để quan sát xung quanh, hơn nữa cô cũng không muốn quay về nơi nhà giam dơ bẩn đó, đằng sau hai tên lính đuổi đến càng gần, Khả Hoan rẽ bừa sang bên trái rồi lại cắm đầu chạy tiếp.
Hai tên lính thấy cô rẽ trái theo hướng sân thể dục thì thả lỏng ngay cơ thể, vì chúng biết phía sân thể dục là nơi tụ tập của rất nhiều binh lính, cô có lắp cánh vào cũng không thể nào chạy thoát được. Hơm mười giây sau, Tạp Trát Nhân đuổi theo tới nơi lớn tiếng quát hỏi hai tên lính: “Con tin chạy hướng nào ?” Hai tên lính sợ hãi cúi đầu trả lời: “Báo cáo Thiếu tá, con tin chạy về hướng sân thể dục ạ”. Tâm tình vốn đang căng thẳng, nghe xong, hắn càng nhíu mày lập tức bay nhay đến sân thể dục.
Tại sân thể dục, Khả Hoan cũng vừa chạy tới, nhưng đập vào mắt cô là một đám đông toàn binh lính đang trợn mắt nhìn cô như vật thể lạ, cô lập tức quay đầu định chạy trốn nhưng không còn kịp, bọn chúng đã bủa vây Khả Hoan vào giữa một vòng tròn.
Bọn lính đang buồn tẻ luyện tập tại sân, nhìn thấy cô gái nhỏ bé hớt hải chạy tới khiến chúng cực kỳ hưng phấn, giống như hổ đói lâu ngày không được ăn, tự nhiên lại có món ngon dọn sẵn tới miệng, đời nào chúng bỏ qua. Nên chỉ sau vài giây quần áo của Khả Hoan bị xé nát, thân thể trắng nõn của cô lại lõa lồ bày ra, trên người bao phủ chằng chịt vết hôn, chỗ kín vẫn chảy ra thứ chất lỏng mà ai cũng hiểu đó là dấu vết của sự hoan ái, điều này càng kích thích thần kinh của bọn lính. Chúng còn không kịp cởi quần liền lao vào cô.
Một tên lính chạy vội ra cửa sổ ngó nghiêng rồi quay lại báo cáo:”Đó là Thiếu tá Tạp Trát Nhân, ngài ấy đang bị bao vây”. Trát Phi lập tức hiểu ngay vấn đề, cậu em trai này hẳn là đi cướp người rồi. Hắn hi vọng cha mình không nhìn rõ tình huống cụ thể nếu không quan hệ cha con của Tạp Trát Nhân và ông lại biến chuyển theo hướng xấu hơn nhiều. Các sĩ quan trong phòng đều biết quan hệ giữa Tổng tư lệnh và Tạp Trát Nhân nên không dám bình luận gì, chỉ hơi tỏ vẻ thông cảm cho đám thanh niên hồ đồ. Tổng tư lệnh tức giận nói: “Thiếu tá Tạp Trát Nhân rảnh rỗi không có việc gì làm hay sao mà làm loạn lên thế hả, mau gọi nó đến đây cho ta”. Trát Phi lậu tức rời khỏ văn phòng, gọi cả Bố Quả và Phỉ Nhĩ đi cùng.
Ngoài sân thể dục, tình hình vẫn rất căng thẳng, lần đầu tiên binh lính ở đây gặp tình huống sĩ quan cao cấp đi tranh giành đàn bà với họ. Vẻ mặt của Tạp Trát Nhân lúc này phi thường tức giận, không phải bởi vì vẻ miệt thị của đám binh lính, hắn bực vì con Mèo con không nghe lời, tự nhiên chạy loạn rước lấy bao nhiêu phiền toái, và bực hơn nữa là thân thể mỹ miều của cô lại bị người khác nhìn thấy hết, thậm chí còn bị vân vê bởi những bàn tay dơ bẩn.
Bố Quả tiến đến trước, các binh lính nhìn thấy hắn liền xuống nước hơn nhiều, hắn lên tiếng trách cứ mấy tên đội trưởng, cũng lệnh cấm túc đàm binh lính này ít nhất một ngày. Sau đó quay sang Tạp Trát Nhân hành lễ và nói: “Báo cáo Thiếu tá, tư lênh gọi ngài vào văn phòng”.
Tạp Trát Nhân lập tức thấy đau đầu muốn chết, hắn nghiêm khắc lườm Khả Hoan một cái, sau đó nói với Phỉ Nhĩ: “Đưa cô ta về cho tôi”. Phỉ Nhĩ hiểu ý ngay, Tạp Trát Nhân là muốn hắn đưa Khả Hoan về phòng hắn và khóa trái cửa lại. Hắn đỡ Khả Hoan lên và dìu cô đi, tuy rằng hắn cũng bực vì cô mang lại cho thiếu gia nhiều phiền tóai nhưng vẫn đưa cô về phòng và khóa trái cửa lại.
Khả Hoan bị đẩy xuống đất, cô nhanh chóng cuộn tròn người, lấy tấm bìa gần đấy che chắn cơ thể, cô không dám nghĩ tới việc chạy trốn lần nữa sau bài học vừa rồi. Xem ra ở bên cạnh đao phủ