Tác giả: Huyền Lộng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341044
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1044 lượt.
đau lần nữa. Tạp Trát Nhân không ngừng lẩm nhẩm dỗ dành cô, phải mất một lúc Khả Hoan mới dần dần thanh tỉnh.
Suốt 4 ngày sau, Khả Hoan mới thoát khỏi tra tấn đau đớn, trên lưng vết thương cũng đã đóng vẩy. Bốn ngày qua cô gần như rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, ấn tượng chung của cô trong thời gian này nếu có cũng chỉ là gương mặt đầy đau đớn xót xa của Tạp Trát Nhân mà thôi.
Cô nhẹ nhàng nâng đầu dậy nhìn hắn, vẻ mặt hắn rất ủ rũ, râu xia xồm xoàm đang ghé lên đỉnh đầu cô ngủ say, hai cánh tay vẫn duy trì tư thế ôm chặt lấy cô.
Mắt cô đỏ sọng lên, vì cái gì mà vận mệnh cứ trêu đùa cô như thế? Lúc cô không yêu hắn, hắn bất chấp thủ đoạn chiếm lấy cô. Đến khi trái tim cô rung động, cô lại mất đi giọt máu của hai người.
Con à, mẹ thật xin lỗi vì không bảo trụ được sinh mệnh của con.Lúc mẹ bắt đầu đến châu Phi cùng đoàn Cứu trợ, sức khỏe yếu nên không thể thích ứng với điều kiện sinh hoạt nơi đây, chu kỳ sinh lý cũng vì đó mà thất thường. Có kỳ đến sớm, kỳ đến muộn. Rồi bao biến cố liên lục phát sinh khiến tinh thần và thể xác của mẹ rất mệt mỏi, không có thời gian để ý tới chu kỳ, vô tình làm hại tới sinh mệnh của con. Đến giờ mẹ mới nhận thấy, con lẳng lặng cùng mẹ trải qua quãng thời gian khó khăn nhất của cuộc đời mẹ, vậy mà mẹ không đủ năng lực để bảo vệ cho con, con thật đáng thương, con của mẹ.
Nước mắt không ngừng chảy xuống, Khả Hoan cố không khoác ra thành tiếng nhưng vẫn làm kinh động tới Tạp Trát Nhân vốn đang ngủ rất chập chờn. Hắn mở to mắt nhìn thấy Khả Hoan đang khóc thảm thương, lòng hắn lại xót xa: “Vẫn đau lắm sao, để anh tìm A Mạn Đạt tới, uống thuốc vào sẽ bớt đau đi một tí. Em nằm yên ở đây, đừng nhúc nhích, ngoan nhé!”
Nói xong nhẹ nhàng rút hai tay lại chuẩn bị đứng dậy đi kêu A Mạn Đạt. Khả Hoan lắc đầu không nói gì, úp mặt vào ngực Tạp Trát Nhân, nghe tim hắn đập vững vàng cô thấy thật an tâm, bao cảm xúc bi thương ai oán dường như xuống.
Tạp Trát Nhân nhẹ nhàng ôm lấy cô như ôm báu vật, ôn nhu nói: “Đừng sợ Mèo con. Không có kẻ nào dám tổn thương em nữa đâu. Đợi em khỏe hẳn anh sẽ đưa em đi, vĩnh viễn không bao giờ trở lại nơi này”.
Khả Hoan kinh ngạc ngẩng dầu nhìn hắn, cô thật sự có thể rời đi nơi này hay sao?
Tạp Trát Nhân mỉm cười gật đầu, áp đầu Mèo con trở lại ngực mình, hai tay liên tục vuốt ve mái tóc cô. Gương mặt tươi cười bỗng chốc trở lên chua sót, sẽ không dễ dàng buông tay tất cả nhưng hắn đã quyết sẽ đoạn tuyệt hoàn toàn quan hệ với gia tộc cáp lặc.
Khả Hoan mỗi ngày đều phải nằm nghiêng người tránh va chạm, miệng vết thương tuy rằng đã kết vẩy nhưng vô tình chạm phải cũng rất đau đớn.
Khoảng thời gian này Khả Hoan có thêm người bạn mới là A Mạn Đạt, bà luôn tỏ ra ôn nhu hiền dịu với Khả Hoan, chu đáo mang đồ ăn thức uống, giúp Khả Hoan bôi thuốc trị thương. Bà làm cho Khả Hoan có cảm giác có mẹ ở bên cạnh, sau cú shock sẩy thai, lại bị tra tấn bi thảm khiến tinh thần của Khả Hoan trở lên cực kỳ yếu ớt và nhạy cảm. Vì muốn có thể tự nói chuyện cùng bà và Tạp Trát Nhân, Khả Hoan nảy ra ý định học tiếng bản ngữ.
Tạp Trát Nhân thì gần như ngày nào cũng túc trực bên cạnh cô, thấy Mèo con bày tỏ nguyện vọng học tiếng ả rập hắn tưởng rằng Mèo con trong cơn hứng trí nhất thời ham thích, liền lập tức đồng ý trở thành giáo viên ngoại ngữ cho cô.
Mấy ngày liền Khả Hoan thích thú a a ô ô học nói, đến A Mạn Đạt tuy rất bận rộn với các việc vặt cũng không nhịn được cười khi nghe hai người vừa học vừa cười nói vui vẻ. 3,4 ngày trôi qua, Tạp Trát Nhân mới phát hiện ra Mèo con quả là có năng khiếu ngoại ngữ thiên bẩm, chỉ cần hắn dạy qua vài lần cô ngay lập tức có thể thực hành với A Mạn Đạt. Vui vẻ với khám phá này, Tạp Trát Nhân quyết định không đùa cợt nữa mà nghiêm túc dạy cô thổ ngữ.
Khả Hoan dần dần quên mất chuyện bi thảm vừa qua, cố gắng dưỡng thương thật tốt để còn có sức lực cùng Tạp Trát Nhân rời khỏi nơi này.
Trát Phi đáp lại: “Đến bây giờ con vẫn luôn tự hào khi là một thành viên của gia tộc. Giờ con đi gặp Tạp đã, ah đúng rồi, A Mạn Đạt làm việc khá lắm, cô gái kia có vẻ rất thân thiết với bà ấy. Đến lúc cần nhất định A Mạn Đạt sẽ phát huy tác dụng”. Nói xong hắn rời đi
Đức Lí Tư dựa người vào ghế nhắm mắt dưỡng thần. Tạp, con có thể lựa chọn cuộc sống của riêng con nhưng là phải nhớ kỹ con mãi là con cháu của dòng dõi Cáp Lặc, điều này vĩnh viễn không bao giờ có thể thay đổi được. Lâm Đạt à, ta cố lắm cũng chỉ làm được cho con của chúng ta chừng ấy mà thôi, cũng coi như giữ được lời hứa với em trước kia, em cứ an tâm an nghỉ….
Trong phòng lúc này không khí vẫn rất vui vẻ, Khả Hoan líu lô nói chuyện câu được câu chăng với A Mạn Đạt và Tạp Trát Nhân. A Mạn Đạt lúc này mới ra vẻ sực nhớ tới việc gì quay sang nói với Tạp Trát Nhân một câu rất dài, Tạp Trát Nhân nghe xong quay sang Khả Hoan nói: “Nông trường họ đồn đãi là em có ma pháp, có thể hút đi hồn phách con người, cũng có thể làm cho người chết sống lại, có phải vậy không?”
Khả Hoan ngây người