Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Huyền Lộng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341076

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1076 lượt.

nói: “Tạp Trát Nhân thiếu gia đã an bài cách tốt nhất cho cô rồi, cô cứ theo lời ngài ấy nói sẽ vẫn còn có cơ hội sống”.
Khả Hoan đau lòng muốn chết, nước mắt rơi lã chã, cô không còn quan tâm tới sống chết nữa, mờ mịt nói: “Lối thoát? Đường sống sao?”
A Mạn Đạt lúc này cầm túi đồ đứng ngay phía sau, lúc này bà đã biết hết diễn biến của sựa việc, bà ôm lấy Khả Hoan và nhẹ nhàng nói với cô: ‘ Con gái à, cô không biết đấy thôi. Chúng ta đã thất bại nghĩa là sẽ bị mất đi tất cả những gì đang có,Thiếu gia Tạp Trát Nhân cũng không còn cách nào bảo vệ cô được nữa. Sau này cuộc sống của chúng ta cũng chỉ là trốn chạy chui lủi, có thể bị bắt giết bất kỳ lúc nào. Thiếu gia không muốn cho cô bị khổ như vậy nên mới không cho cô lưu lại cùng chúng ta. Hơn nữa bây giờ cô cũng không thể chỉ nghĩ cho mình cô được, cô nên nghĩ cho đứa trẻ trong bụng một chút, cầu xin cô bằng giá nào cũng phải bảo trụ huyết mạch của thiếu gia. Chúng ta ngàn lần đa tạ cô”.
Một câu nói của A Mạn Đạt như cứu Khả Hoan khỏi cơn mê muội, đúng vậy, cô đang có thai, cô phải bằng mọi cách bảo trụ cái thai này, đó là đứa con chung của cô và Tạp Trát Nhân, là huyết mạch của anh. Cô chỉ có thể rời đi mới bảo vệ được đứa trẻ, như vậy cô còn gì lưu luyến nữa đâu.
Khả Hoan khóc không ra tiếng, ôm chặt A Mạn Đạt nghẹn ngào nói: Nếu bà gặp được anh ấy, nhất định phải nói cho anh ấy biết cháu vĩnh viễn chờ đợi anh ấy”






Trời mùa hè nắng chói chang, Đạt La dẫn Khả Hoan chậm rãi đi trên đường cát bụi mù mịt, xung quanh hoang vu không một bóng người. Đạt La cũng không biết Khả Hoan đang mang thai, chỉ dựa vào những lời dặn dò của Tạp Trát Nhân mà đi bộ thật chậm để cô không bị mệt. Tuy rắng hắn muốn đi nhanh hơn nhưng chẳng phải thiếu gia đã dặn rất kỹ là không được để cho cô ấy có một chút khó chịu nào sao, cứ đi một đoạn phải dừng lại nghỉ ngơi. Đi được chừng một giờ Đạt La bảo Khả Hoan dừng lại nghỉ, sau đó lấy bình nước đưa cho cô, Khả Hoan đang rất khát nên nhận lấy uống một hơi, xong nhìn Đạt La hỏi: “Sao anh lại không uống vậy?”
Đạt La nói: “Tôi không khát với lại đường còn xa lắm, nước còn phải dùng nhiều”. Khả Hoan nghe thấy thế thật xấu hổ đỏ bừng mặt. Đạt La vội nói: “Không sao, chúng tôi quen rồi, lúc chinh chiến có khi vài ngày còn không uống ngụm nước nào cơ”
Nghỉ ngơi một lát hai người lại tiếp tục lên đường, Đạt La bảo cô khi nào đói bụng hoặc mệt thì nói với hắn một câu, Khả Hoan tuy gật đầu đồng ý nhưng không hề kêu mệt, kiên cường không uống nước hay nghỉ ngơi. Thấy vậy Đạt La âm thầm bội phục cô gái nhìn qua thì có vẻ nhu nhược nhưng nội tâm cực kỳ kiên cường này, tuy vậy hắn cũng không khỏi lo lắng: “Cô mệt thì nghỉ ngơi chút được không, nếu cô có gì xảy ra thì thiếu gia sẽ không tha cho tôi đâu”
Khả Hoan theo phản xạ đỏ mặt, cô khẽ sờ lên bụng mình tự nhủ, nếu cô cứ không ăn không uống thế này, vạn nhất cục cưng không khỏe thì làm sao bây giờ. Nghĩ vậy cô lẳng lặng nghe theo lời Đạt La. Cứ thế năm ngày liền bọn họ tiếp tục rong ruổi, Khả Hoan lúc này cảm thấy Đạt La rất gần gũi vì dù gì hắn cũng là người hầu thân cận của Tạp Trát Nhân, chỉ nghĩ tới việc gặp được quân chính phủ cô phải rời xa hắn là Khả Hoan thấy khiếp đảm, tinh thần cực kỳ sa sút.
Đạt La thấy vậy cố làm cho cô vui lên: “ Cô muốn nghe chuyện gì về thiếu gia để tôi kể cho cô nghe nhé”
Khả Hoan run rẩy đi về phía đám lính, run run dùng tiếng Anh nói: “Tôi là con tin người Trung Quốc bị bọn khủng bố bắt, tôi cần các ông giúp đỡ”
Bọn binh lính quan sát Khả Hoan một lúc rồi áp tải cô về phía chiếc xe, một tên sĩ quan nghiêng nghiêng đầu đánh giá cô sau đó dùng tiếng Pháp hỏi: “Cô nói cô là con tin, thế tại sao lại ở đây?”
Khả Hoan hai tay run lên, dùng giọng đáng thương nói: “Rất xin lỗi thưa ông nhưng tôi chỉ biết nói tiếng Anh và tiếng Trung”.
Hắn nhìn Khả Hoan đang ràn rụa nước mắt khẽ gật đầu dùng tiếng Anh nói: “Cô tên gì, Tại sao lại thành con tin? Tại sao lại ở đây?”
Khả Hoan vội nói: “Tôi tên là Khả Hoan, tên đầy đủ là Lâm Khả Hoan. Tôi là người Trung Quốc, theo đoàn cứu trợ y tế đến thủ đô công tác. Mấy tháng trước bị bọn khủng bố bắt cóc, mấy hôm trước nhân lúc chiến tranh loạn lạc mới trốn thoát ra được. Tôi muốn nhờ các ông giúp tôi liên lạc với chính phủ Trung Quốc để được trở lại tổ quốc”.
Tên sỹ quan nghi ngờ nhìn Khả Hoan từ đầu tới chân như muốn tìm ra điểm gian dối: “Theo tôi biết thì tất cả các con tin đều đã bị giết, tại sao chúng lại tha cho cô?”
Khả Hoan khó khăn nhắm mắt lại, hít thở sâu rồi mở mắt ra, thống khổ vừa khóc vừa nói: “Bọn chúng đánh đập tôi, nhục nhã tôi….sau đó cưỡng bức tôi…” Những lời này là Đạt La dặ dò cô nói.
Khả Hoan nói xong bụm mặc khóc lóc thảm thiết, tên sĩ quan nhìn thấy thế tỏ vẻ hơi cảm thông, nói: “Việc này chúng tôi sẽ điều tra cho rõ. Nếu cô nói thật chúng tôi sẽ giúp cô. Còn nếu cô dám lừa gạt chúng tôi, chúng tôi lập tức đưa cô vào tù, cô nên nhớ nhà tù này còn khủng khiếp hơn nhà tù của bọn khủng bố kia nhiề