The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Huyền Lộng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341073

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1073 lượt.

ệt sức cũng không dám chợp mắt. Mãi đến nửa đêm cô mới hơi chợp mắt một lát thì đã bị một tiếng gõ cửa đánh thức, hóa ra là một tên coi ngục mang cơm cho tù nhân. Nghĩ đến em bé trong bụng Khả Hoan đành phải đứng dậy bước về phía hắn, đồ ăn chỉ là một thứ hỗn hợp không rõ màu sắc được đổ ở một chiếc bát đặt ngoài cửa. Chắc là sợ tù nhân cầm cả bát sẽ dùng nó làm vũ khí tự tử chăng nên không để tù nhân cầm bát lên ăn? Nghĩa là họ phải thò tay ra ngoài song cửa để bốc từng chút đồ ăn lên một?
Khả Hoan nhìn cảnh tù nhân tranh cướp nhau bốc thứ đồ ăn kinh tởm đó mà thấy buồn nôn, cô đang chần chừ thì đã nghe thấy tiếng loảng xoảng thu dọn đồ của mấy tên cai ngục. Thôi mẹ con cô đành phải nhịn vậy, nghĩ tới việc em bé bị đói Khả Hoan lại tủi thân rơi nước mắt, cô thu mình vào góc phòng cố ngủ một lát.
Chưa được một lúc một tên cai ngục đi tới trước cửa buồng cô lạnh lùng vừa mở cửa vừa nói: “Đi theo tôi”
Khả Hoan lập tức đứng dậy đi theo hắn, lòng vòng một hồi cô đi đến tầng 4 của một tòa nhà cao tầng, trên đường đi qua các căn phòng đóng chặt cửa cô không khỏi kinh hãi khi nghe thấy những tiếng kêu thét thảm thiết từ sau cánh cửa truyền lại. Cuối cùng hắn dẫn cô tới một căn phòng tối om mặc dù bên ngoài đang là ban ngày. Cô rét lạnh khi nghĩ đến màn thẩm tra con tin trước kia tại căn cứ.
Cô bị ấn ngồi xuống ghế thẩm tra, hai tay bắt chéo ra sau lưng và còng chặt bằng còng số tám. Lại các câu hỏi quen thuộc vây lấy cô: Tên, tuổi, bị ai bắt cóc, bọn bắt cóc trông thế nào, bao nhiêu tên, đã làm gì cô…. Bộ dạng hỏi cung rất áp chế khiến Khả Hoan trả lời như chiếc máy, cũng vẫn là những câu trả lời cô đã nói trước kia. Cô biện bạch thêm vì cô là con tin nên lúc nào cũng bị giam giữ trong phòng, bị bịt mắt khi gặp bọn khủng bố nên cô không biết gì về chúng cả.
Khả Hoan trở lại nhà giam, vừa đi vừa không ngừng tự hỏi: Rốt cục là có chuyện gì xảy ra, không thể có chuyện Tạp Trát Nhân tự nhiên trở thành bạn tốt của bọn chúng được. Như vậy chủ nhân mà bọn chúng đề cập tới là ai đây?
Ngày hôm sau Khả Hoan thức dậy sớm, bụng đói meo khiến cô phẫn hận. Nhìn thấy tên quản ngục mang cơm cho các tù nhân khác, cô níu lại hỏi: “Tại sao không cho tôi ăn cơm?”
Hắn nhìn cô đánh giá một lượt rồi nói: “Không phải hôm nay cô sẽ được ra khỏi đây sao? Còn muốn ăn cơm tù à? Đúng là đồ thần kinh” Nói xong liền bỏ đi.
Khả Hoan không giấu được vẻ mặt vui sướng, thật sự là hôm nay cô được ra khỏi đây sao? Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy? Suốt một giờ sau cô cứ quay cuồng với hàng loạt câu hỏi trong đầu cho đến khi có một tên cai ngục khác đến bảo cô đi theo hắn.
Hắn dẫn cô tới phòng chờ ngòai cửa, Khả Hoan không khỏi hồi hộp vì chính nơi này hôm trước cô bị bắt đến đây, những ký ức cay đắng ùa về khiến Khả Hoan thấy bất an. Ngay sau đó chúng đưa cho cô một bộ quần áo dài để thay bộ đồ phạm nhân, Khả Hoan vội vàng quay đi khoác quần áo lên người rồi theo chúng bước ra ngoài.
Cửa sắt vừa kéo ra Khả Hoan rất nhanh nhìn thấy gương mặt một người đàn ông quen thuộc, cô kinh ngạc kêu lên: “Thầy thuốc Kì Lạc, là anh sao?”
Câu nói chưa dứt cô đã ăn ngay một cái tát cực mạnh, kèm theo đó là tiếng mắng chửi ầm ĩ: “Còn dám chạy trốn à, để ta xem mày còn dám chạy đi đâu, chờ về đến nhà xem ta xử trí mày thế nào..” Khả Hoan choáng váng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, trong một giây phút mơ hồ cô như bừng tỉnh, Kì Lạc tới cứu cô. Vì cứu cô nên mới phải ra tay với cô một cách lạnh lùng và tàn nhẫn như vậy để bọng chúng không hề nghi ngờ gì.
Tiếng chửi bới vẫn vang lên, Khả Hoan vừa ngẩng đầu lên lập tức ăn thêm một cái tát nữa, tên quan thẩm vấn thấy vậy mới mở lời: “Thôi được rồi, về nhà ngài giáo huấn cô ta cũng chưa muộn, nhẹ tay chút, dù sao cô ta cũng đang mang thai con của ngài”.
Kì Lạc ngạc nhiên cực độ giương mắt nhìn tên quan thẩm vấn khiến hắn vui vẻ cười ha ha: “Ngài không ngờ là tôi cũng biết hả? Thôi bỏ đi, dù gì chúng ta cũng là chỗ quen biết. Thực lòng tôi cũng không muốn cầm tiền của ngài đâu nhưng cấp trên gây áp lực quá, hơn nữa chính phủ dạo này cũng phải tập trung tài lực cho chiến tranh nên đối đãi anh em binh lính không tốt cho lắm, coi như ngài vì tổ quốc mà cống hiến chút của cải.”
Kì Lạc trấn tĩnh mỉm cười: “Ngài đừng nói thế, tôi cũng chỉ có thể cống hiến bằng thế cho tổ quốc mà thôi. Kỳ thực tôi cũng không muốn giấu gì các ngài, có điều nữ nô này cư nhiên dám bỏ trốn, tôi thực xấu hổ quá nên….”
Tên thẩm vấn có vẻ thông cảm: “Tôi hiểu tôi hiểu, Nữ nô này thật đúng là to gan lớn mật”
Kì Lạc nói: “Thế tôi xin phép đưa cô ta về trước. À mà tôi có chút lòng thành, mong ngài nhận cho”. Nói xong rút ra một xấp tiền nhét vào tay tên kia.
Hắn vội cầm tiền rồi nhét vào túi: “Ngài cứ khách khí thế làm gì”
Khả Hoan gật đầu đi theo Kì Lạc, thực lòng cô cực kỳ cảm kích Kì Lạc đã cứu sống hai mẹ con cô, nếu anh ta không xuất hiện kịp thời có lẽ hai mẹ con cô giờ đã trở thành xác không hồn rồi.
Kì Lạc dắt Khả Hoan đến một chiếc ô tô cũ rồi bảo cô bước lên, hắn giả thích sơ qua cho