Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Huyền Lộng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341070

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1070 lượt.

u tôi sẽ đi theo đó, tôi sẽ chăm sóc tốt hai mẹ con”
“Nhưng mà…tôi không biết lấy gì báo đáp anh…tôi…tôi không có gì trong tay cả..”
“Tôi không cần cô báo đáp gì cả, chẳng lẽ cô không tin tôi?”
“Không phải, không phải ý đó. Tôi biết anh là người tốt, nhưng mà tôi vẫn không đành lòng…. tôi sợ mình không có cơ hội báo đáp gì anh cả…”
“Cô có thể dạy y thuật cho tôi, được không?”
Vừa nói hắn vừa lôi trong túi ra các thiết bị y tế mà Kì Lạc vẫn dùng tại trang viên rồi nói tiếp: “Từ lúc nhìn cô dùng mấy thứ này chữa bệnh cho người dân, tôi đã cực kỳ bội phục cô rồi. Tôi chưa từng bội phục ai đến mức đó đâu nhé. Cô có đồng ý dạy tôi y thuật không?”
Khả Hoan lập tức gật đầu: “Đương nhiên. Thực ra tôi cũng rất muốn được tham khảo các kiến thức y học cổ truyền nơi đây. Anh cũng rất giởi mà. A Mạn Đạt đã từng kể cho tôi là anh có thể tìm ra phương pháp chữa bệnh cho rất nhiều loại bệnh mới. Nếu hai chúng ta Đông Tây y kết hợp chắc chắn sẽ mang lại những hiệu quả lớn lao. Anh có nghĩ vậy không?”
Kì Lạc vui vừng quá đỗi, hai mắt tràn ngập sự tán thưởng nhìn Khả Hoan. Hắn biết bao nhiêu tiền tài hắn bỏ ra đều rất đáng giá, Khả Hoan mới thực là vưu vật vô giá. Chưa từng có người phụ nữ nào thực sự đi vào trong tim hắn như cô. Dù hiện tại cô đang mang trong người cốt nhục của người đàn ông khác hắn cũng không quan tâm, sau này nếu cùng cô ở chung họ tất sẽ có những đứa con chung khác.
Kì Lạc thiệt tình nói: “Khả Khả à, cô đúng là một thầy thuốc nhân hậu”
Sắc mặt đột nhiên trầm xuống thở dài nói: “Nhưng mà ông trời đúng là không công bằng, làm sao có thể để cô chịu nhiều khổ cực như thế.. lại còn……òn làm cho đứa trẻ trong bụng cô sớm mất đi cha”
Khả Hoan hoảng loạn kêu lên: “Cái gì cơ?”
“Tôi nghe người ta nói…. lão gia Đức Lí Tư và quân của ông sau khi chiến bại, toàn bộ bị giết hết, không một ai sống sót. Quân chính phủ thậm chí còn cắt đầu mấy cha con ông ấy bêu trên cổng thành để thị uy cơ”
Khả Hoan sắc mặt trở lên trắng bệch, răng cắn chặt lấy môi đến tóe máu, sau đó là một màn đen tối bao phủ toàn thân, cô ngã quỵ xuống đất.
Kì Lạc thấy thế vội ôm lấy cơ thể đã nhũn ra của cô, vừa lay vừa gọi: “Khả Khả, Khả Khả”






Khả Hoan cũng không thật sự hôn mê, cô chỉ vì shock quá nên thần kinh tạm thời bị tê liệt, không thể nhìn hay nghe thấy bất cứ điều gì, trong đầu chỉ còn tồn tại đúng bốn chữ “Anh ấy đã chết”.
Kì Lạc ôm chặt lấy cơ thể Khả Hoan lúc này đây đã lạnh lẽo cứng ngắc, nếu không phải đang run lẩy bẩy thì hắn những tưởng cô đã hồn lìa khỏi xác rồi. Nhìn khuôn mặt Khả Hoan đang trắng bệch, ánh mắt trống rỗng thất thần Kì Lạc cảm thấy hơi hối hận vì đã phát ngôn ra những lời nói chưa đúng sự thật như vậy.
Thực ra hắn có nghe nói là quân phản chính phủ bị bại trận, tòan quân gần như bị tiêu diệt nhưng đội tưỡng lĩnh đứng đầu đều trốn thoát, hiện đang mất tích nên không biết sống chết thế nào. Những ngày gần đây hắn và bác trai vẫn luôn thảo luận về đề tài này, thậm chí cả hai còn rất thương xót cho số phận của mấy cha con Đức Lí Tư là đằng khác. Nhưng vừa rồi cơn ghen tị nổi lên làm cho hắn không khống chế được liền thốt ra những câu nói dối trắng trợn, trong lòng hắn lần đầu tiên nổi lên hi vọng là cha con Đức Lí Tư sẽ không bao giờ còn có thể sống để trở về được nữa.
Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Khả Hoan, cất giọng tràn ngập ôn nhu dỗ dành: “Khả Khả à, muốn khóc thì cứ khóc ra đi. Nhìn cô thế này tôi rất đau lòng, cô phải giữ gìn sức khỏe cho cô và cho cả đứa bé trong bụng nữa. Cô yên tâm, tôi sẽ hết lòng chăm sóc hai mẹ con cô. Cho dù hiện tại cô chưa thể tiếp nhận tình cảm của tôi cô vẫn có thể coi tôi như anh trai cũng được. Đây là thời kỳ khó khăn nhất, chúng ta phải cùng nhau vượt qua. Cô vì đứa bé mà cố lên được không?”
Khả Hoan cuối cùng cũng phản ứng lại một chút, cô run rẩy nhẹ nhàng đặt tay lên bụng chậm rãi nhắm mắt lại, lúc này nước mắt mới tuôn rơi như mưa. Kì Lạc vẫn giữ nguyên tư thế ôm cô, không nói thêm gì, chỉ lẳng lặng nhìn nước mắt Khả Hoan tuôn rơi, trong lòng hắn lúc này hỗn loạn bao cảm xúc. Trời dần tối, đám người Kì Lạc hẹn cũng đã tới, Khả Hoan cố ngồi thẳng dậy áp chế cảm xúc đi xuống, nước mắt không nhịn được vẫn cứ tuôn trào.
Mấy ngày ở chung, Khả Hoan cũng dần dần quen với việc bôn ba cũng như quen với sự có mặt của Kì Lạc, tâm tình của cô cũng không bị buộc chặt như trước nữa mà cởi mở cùng Kì Lạc trao đổi thêm về y thuật. Chỉ đến khi đêm đến cô mới lẳng lặng nằm khóc.
Bọn họ đi được khoảng hai mươi ngày thì lương thực cũng cạn dần, mọi người cũng tỏ ra mệt mỏi. Đến chạng vạng bọn họ đi đến một khu dân cư nằm trên một bình nguyên rộng lớn, cây cỏ tươi tốt. Kì Lạc âm thầm cảm tạ thánh Ala vì đã phù hộ cho bọn họ tìm được nơi cứ trú.
Cùng thời điểm này, ở biên giới phía Tây bắc, một đám đàn ông dáng vẻ phong trần mệt mỏi đang tiến vào một khu tòan nhà đất toán loạn tìm kiếm, lát sau một tên kêu lên: “Là nhà này”.
Sau đó tên sau tiếp lời: “Thiếu gia, chúng tôi đã t