XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Huyền Lộng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341055

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1055 lượt.

hứng kiến em bé ngàymột lớn hơn, càng nhìn càng giống hắn, hơn nữa ngày đêm tự tay chăm sóc con khiến cho tình thương của người cha trong Tạp Trát Nhân toàn bộ bộc phát. Những lúc Khả Hoan mệt mỏi nằm ngủ, hắn vẫn luôn ôm chặt con, cưng nựng, vỗ về, ôm con ra ngòai phơi nắng. Khả Hoan yên lặng nhìn, tuy bề ngoài cô trầm lặng như nước nhưng nội tâm đã bắt đầu dậy sóng, trái tim cô lại một lần nữa được sưởi ấm nhưng lần này người sưởi ấm trái tim cô không chỉ có mình Tạp Trát Nhân mà có thêm cả tiểu bảo bối.
Hôm nay em bé vừa được bú no nhưng không chịu ngủ, vẫn khóc nháo đòi bế đi chơi, Tạp Trát Nhân vội ôm con ra ngoài sân phơi nắng, hắn đi đi lại lại ngâm nga kể chuyện xưa, vừa kể vừa cười đùa cùng con trẻ. Tiếng khóc của em bé nhỏ dần rồi biến mất, em bé ngơ ngác ráo hoảnh nhìn cha quên cả khóc.
Tạp Trát Nhân cười nói: “Thế thì đúng rồi nhé, bảo bối của ba. Hai ba con mình cùng nhau chơi ngoan nhé, để cho mẹ ngủ một lát, mẹ chắc đang mệt lắm đấy” Hắn nói chưa hết câu thì em bé lại oa lên khoác. Tạp Trát Nhân vội vàng cười ra tiếng, ra sức rung rung cho em bé nín nhưng em bé dường như muốn trêu đùa ba nên càng khóc to hơn.
Khả Hoan không thể tiếp tục nằm nữa mà ngồi dậy bước ra sân đón lấy con, nhẹ nhàng nói: “Làm sao thế con, có phải chưa ăn no không? Hay là lại khó chịu ở đâu?” Vừa nói cô vừa úp má mình xuống trán em bé. Tạp Trát Nhân chưa kịp nói gì thì nghe thấy tiếng ồn ào huyên náo ở xa truyền lại, hóa ra là thủ hạ của Trát Phi đang vừa đánh vừa đá một người từ trong nhà ra.
Trong đám hỗn độn đó cũng truyền rõ ràng âm thanh cầu xin quen thuộc khiến Khả Hoan cả người run lên kinh hãi nhìn Tạp Trát Nhân, vẻ mặt cô cực kỳ kinh ngạc, ay sao đó cô bế em bé chạy về phía đám đông. Tạp Trát Nhân cũng vội chạy theo giữ chặt lấy cô. Mọi dây thần kinh của Khả Hoan lúc này đều tập trung vào người đàn ông đang bị đánh giữa đám đông nên không ngần ngại giãy hết sức khỏi cánh tay Tạp Trát Nhân. Hắn đành phải hướng về phía đám đông hô to: “Dừng tay”
Bọn thủ hạ lập tức dừng tay nhì về phía Tạp Trát Nhân.
Hắn lại gần lớn tiếng hỏi: “Chuyện gì thế này?”
Một tên thủ hạ tiến lên nói: “Kì Lạc và tên người hầu giả chết, sau đó thừa dịp có người tới đưa cơm định chạy trốn, chúng thuộc hạ vừa mới bắt trở về”
Khả Hoan thì thào nói: “Là Kì Lạc thầy thuốc sao?”. Vừa nói xong cô định chạy tới bên người hắn ta thì Tạp Trát Nhân nhanh tay túm chặt lấy cô.
Khả Hoan quay đầu trừng mắt nhìn Tạp Trát Nhân: “Anh buông tay ra. Thế này là thế nào? Kì Lạc thầy thuốc còn sống sao?”
Tạp Trát Nhân cắn răng nói: “Thực ra anh không hề giết hắn, anh nghĩ có một số việc em nên biết”. Nói xong hắn kêu bọn thuộc hạ lôi hai người tới gần.
Sau đó hắn dắt tay Khả Hoan đi tới giữa sân. Khả Hoan thoáng nhìn qua thấy Kì Lạc gầy đi rất nhiều, mặt mũi bầm dập, từ đầu tới chân phủ kín vết thương trông rất thảm hại.
Tiếng em bé khóc nỉ non vang lên, Tạp Trát Nhân ôm lấy em bé rồi sai một tên thuộc hạ bế em bé giao cho bảo mẫu. Khả Hoan lúc này vì nhìn thấy Kì Lạc còn sống mà trở lên vui vẻ nhưng nhìn hắn bị thuộc hạ của Tạp Trát Nhân tra tấn thành như vậy cô không khỏi phẫn nộ.
Kì Lạc vẫn quỳ rạp xuống đất cúi đầu, tuyệt không dám ngẩng lên nhìn Khả Hoan cái nào. Tạp Trát Nhân lạnh lùng nói: “Kì Lạc, ngươi hãy kể lại xem ngươi đã lừa Khả Khả như thế nào? Và vì sao lại lừa Khả Khả?”
Khả Hoan mê hoặc nhìn thoáng qua Tạp Trát Nhân rồi ngồi xổm xuống bên cạnh Kì Lạc ôn hòa nói: “Kì Lạc thầy thuốc à, nhìn thấy anh còn sống tôi rất mừng”
Kì Lạc tựa hồ xấu hổ nên không hề mở lời. Tạp Trát Nhân tức giận quay sang tên người hầu quát: “Hắn không nói thì ngươi nói”
Tên người hầu vốn đang sợ chết khiếp, vội run run nói: “Không phải tôi, không phải tôi…. tôi chỉ làm theo lệnh của thiếu gia mà thôi…”
Tạp Trát Nhân bực bội: “Nói, Kì Lạc đã sai ngươi làm những gì?”
“Thiếu gia bảo tôi nói với cô Khả Khả là tôithấy…nhìn thấy….. đầu của các ngài treo ở cổng thành…. tôi liền y lời thiếu gia mà nói”
“Như vậy chính mắt ngươi thấy điều đó sao?”
“Không thấy, tôi….kỳ thật không hề đến thủ đô, càng không thấy bất kỳ cái đầu nào của ai cả…”
Khả Hoan lúc này đã hiểu bọn họ đang nói gì, mặt cô chuyển sang trắng bệch nhưng không hề có chút gì gọi là giận dữ. Cô nhẹ nhàng nói với Kì Lạc: “Kì Lạc thầy thuốc, đây đúng là sự thật sao? Vì sao anh lại kêu người hầu gạt tôi? Vì sao anh lại làm thế?”
Kì Lạc rốt cuộc cũng đủ dũng khí ngẩng đầu lên bình tĩnh nhìn Khả Hoan nói: “Tôi thích em, Khả Khả, thực sự rất thích. Từ lâu tôi đã rất bội phục tài năng của em, tôi thực muốn cùng em đi hết quãng đường còn lại”.
Vừa nghe đến đó Tạp Trát Nhân đã tiến vội lên đạp mạnh vào Kì Lạc khiến hắn ngã lăn ra đất không thể nói tiếp. Khả Hoan đứng dậy ngăn Tạp Trát Nhân lại, mắt trừng trừng nhìn thẳng ánh mắt đang đùng đủng nổi giận của hắn. Tạp Trát Nhân nhìn Khả Hoan một lúc rồi hít sâu, cố nhẫn nại kiềm chế cơn tức giận.
Khả Hoan lại một lần nữa ngồi xổm xuống trước Kì Lạc, ôn nhu nói: “Cảm ơn anh đã chăm sóc cho hai mẹ con tôi trong t