Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341202
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.
au lâu rồi, cô cũng không muốn tiếp tục so đo
Cái gọi là cơ hội, chẳng phải dựa vào chính mình tạo ra hay sao?
Chu Gia Trạch đi ra từ phòng rửa tay thì nhìn thấy Mạc Vĩnh Diễm đứng cách đó không xa, liền theo Mạc Vĩnh Diễm đi tới bên kia
“Tôi thật không hiểu anh, trước đây anh không biết Tâm Dịch hy sinh vì anh, ở bên Nhâm Niệm, về tình cũng xem như có thể tha thứ, bây giờ Tâm Dịch đã trở về, anh cũng biết cô ấy làm tất cả vì anh, vậy mà anh còn có thể tiếp tục dây dưa bên cạnh Nhâm Niệm” Mạc Vĩnh Diễm bởi vì tức giận mà lồng ngực phập phồng, nhóm người bọn họ sau khi biết được Thẩm Tâm Dịch vì Chu Gia Trạch làm tất cả, cả bọn đều không thể tin được, tại sao cô ấy lại ngốc như vậy?
Ánh mắt Chu Gia Trạch trở nên xa xăm
Sau khi biết được sự thật, anh không hề rung động cũng không thể rung động
Trước đây lúc anh bình tĩnh, anh đã từng nghĩ, vì sao Thẩm Tâm Dịch có thể đối với anh như vậy, tại sao đột nhiên cô lại không cần anh, anh hoàn toàn không thể tiếp nhận sự thật đó, có một ngày khi anh không còn đi suy xét vấn đề đó nữa thì cô lại trở về
Toàn bộ sự thật đều để lộ đáp án, cô không hy vọng anh khổ sở, không hy vọng anh khó chịu, bệnh của cô rất nghiêm trọng, người đầu tiên cô lo lắng đến chính là anh, cô nghĩ nếu như cô không thể tiếp tục sống, như vậy thì thôi đi, chắc chắn anh sẽ không quá đau khổ vì cái chết của cô, dù sao cũng là cô không cần anh… Nếu cô may mắn sống sót thì đó chính là trời cao thương xót
Thẩm Tâm Dịch đã tính toán mọi chuyện chu đáo không chê vào đâu được, tự mình cố tình chọc giận cha mẹ anh, động tay động chân trong việc làm ăn, tất cả đều được sắp xếp không có kẽ hở
Cô nói, cô làm tất cả đều vì anh
Không rung động sao? Không thể, vì anh chỉ là một người phàm, chân tướng sự thật bỗng chốc đã phá vỡ nhận thức của anh, đến nỗi làm anh nảy sinh một ý nghĩ không có chí tiến thủ, tại sao anh không chờ thêm một khoảng thời gian nữa? Vì sao anh lại không kiên định như vậy?
Anh thở ra một hơi thật dài: “Rất nhiều việc không đơn giản như nói đâu”
Mạc Vĩnh Diễm cũng không so đo nói: “Tôi cũng không tin anh thật sự có tình cảm với họ Nhâm kia, cô ta chẳng qua chỉ là thế thân của Tâm Dịch mà thôi, cho nên anh không cần khó xử như vậy. Tâm Dịch đã trở lại rồi, anh nên đưa ra quyết định chính xác đi”
Chu Gia Trạch không nói gì, trong khoảng thời gian này, anh muốn bình tĩnh một chút, sau đó anh sẽ nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này, Nhâm Niệm lại gọi điện thoại đến, trong giọng nói có sự ủy khuất và thương cảm mãnh liệt… Làm cho anh…
Chu Gia Trạch nhíu mày: “Tôi nghĩ chuyện của tôi không cần người khác phải sắp xếp”
Mạc Vĩnh Diễm sửng sốt, chỉ nhìn anh đi qua người cô
Trong lòng Mạc Vĩnh Diễm buồn cực kì, cô lại không nói cái gì sai, nguyên nhân chính là cô không thích nhìn bộ dạng tiểu nhân đắc ý của Nhâm Niệm, bây giờ cô tưởng tượng Chu Gia Trạch trở lại với Thẩm Tâm Dịch, Nhâm Niệm sau khi bị vứt bỏ, bộ dạng khóc không ra nước mắt. Cảnh tượng đó, chỉ tưởng tượng một chút thôi mà cô đã cảm thấy dễ chịu
Tiếng bước chân lại lần nữa vang lên, Mạc Vĩnh Diễm nhanh chóng quay đầu lại, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ
Nhâm Niệm đứng ở trước mặt Mạc Vĩnh Diễm, vỗ tay:”Thật cảm động, tình bạn bè của 2 người khiến tôi cảm động”
“Nghe lén là hành vi của tiểu nhân”
Nhâm Niệm nhún nhún vai: “Bạn trai tôi vừa mới đi, người nào đó đã gấp rút đi ra ngoài, tôi cũng không phải là đồ ngốc, đương nhiên phải đến xem người khác muốn giở trò gì rồi”
“Như thế nào, cô nghe cảm thấy hài lòng chứ?”
“Hài lòng, rất hài lòng” Nhâm Niệm cười đến mặt mày hớn hở: “Một đôi tình nhân, nguyên nhân vì cô gái bị mắc bệnh nặng nên rời khỏi, bây giờ cô ấy đã trở lại, tình yêu cảm động biết nhường nào, cao thượng biết bao. Cô nói xem nếu như tôi có thể phá vỡ tình yêu như vậy, có thể chứng tỏ sức hấp dẫn của tôi hay không?”
Mạc Vĩnh Diễm mở to hai mắt nhìn cô
“Cô cũng cảm thấy rất có tính khiêu chiến phải không? Yên tâm, tôi sẽ không để cho cô thất vọng đâu”
Khi Chu Gia Trạch trở lại phòng được bao nhưng không nhìn thấy Nhâm Niệm, anh hỏi đồng nghiệp của cô, chỉ nói cô uống hơi quá chén sau đó đi ra ngoài, anh lễ độ nói lời cảm ơn, ra ngoài gọi điện thoại
Khi điện thoại vang lên, Nhâm Niệm đang ở trong thang máy, cô liếc mắt một cái nhưng không có tiếp
Điện thoại vang lên lần thứ 3, cuối cùng cô mới bắt máy làm cho anh gấp gáp
“Trong người cảm thấy không thoải mái, em đang ở phía dưới…”
Thời điểm Chu Gia Trạch xuống dưới, cô đang đứng dưới ngọn cây nôn mửa, thân thể cô luôn không tốt, đánh răng cũng có thể nôn mửa, bây giờ cố gắng nhớ lại những thứ ghê tởm đó, trong bụng lại bắt đầu cồn cào
Cô nôn đến dạ dày không còn gì cả, tâm hoảng sợ, sắc mặt cũng trắng bệch
Khi Chu Gia Trạch nâng cô dậy, phát hiện ánh mắt cô đang rơi lệ, kì thực đó là phản ứng bình thương của cô, mỗi lần nôn mửa sẽ chảy cả nước mắt
Chu Gia Trạch nhìn nước mắt của cô chằm chằm, cô nhanh chóng lau đi lệ trên mặt, dường như sợ có người nhìn thấy sự đau lòng của cô
“Em là