XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Ngừng Yêu

Không Thể Ngừng Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341198

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1198 lượt.

nào dám không đi” Mạc Vĩnh Diễm ngoài cười nhưng trong không cười
Nhâm Niệm chỉ cười, không nói
Mạc Vĩnh Diễm nhìn cô chằm chằm, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn, kiềm chế tức giận ở trong ngực không phát ra được, không thoải mái: “Những người sự nghiệp thành công, hơn phân nửa trên tình trường đều không được như ý, cô nên cẩn thận một chút”
“Nhưng tôi lại muốn làm một người đặc biệt, tình trường và sự nghiệp đều thuận lợi. Mạc chủ quản, cô có dám làm chứng hay không?”
Cô nghiêng đầu cười, trong ánh mắt hàm chứa tia khiêu khích
“Có gì có dám hay không?”
Nhâm Niệm không nói nhiều, chỉ thông báo thời gian và địa điểm phòng được đặt trước
Sau khi hết giờ làm, Nhâm Niệm gọi một cú điện thoại cho Chu Gia Trạch. Trên thực tế, trước khi gọi, anh nói hôm nay anh sẽ rất bận không thể đến đón cô được. Cô đứng dưới lầu công ty trực tiếp ngồi xuống bồn hoa bên trái, cầm di động ấn xuống số điện thoại quen thuộc
Điện thoại thông, ở trong điện thoại Chu Gia Trạch giải thích có lẽ hôm nay anh không thể đến được
Chu Gia Trạch tựa hồ cũng phát hiện sự không thích hợp của cô, thử thăm dò hỏi: “Làm sao vậy?”
“Chu Gia Trạch”
Thanh âm của cô tràn ngập ủy khuất: “Em đau chân”
Trong lời nói mang theo âm thanh nức nở, anh trầm mặc hồi lâu, sau đó hít một hơi nói: “Em đang ở đâu?”
“Dưới lầu công ty”
“Em ở đó, đừng nhúc nhích, anh sẽ đến ngay”
Cúp điện thoại, cô quay đầu nhìn ráng chiều rực rỡ trên bầu trời, trước khi tối đen, vừa mông lung, vừa lộng lẫy, cho dù hình ảnh này sẽ nhanh chóng biến mất. Cô đứng lên, vỗ vỗ bụi bặm trên người, đột nhiên hơi nở nụ cười với chính mình
Chu Gia Trạch tới rất nhanh, vào lúc anh tới, Nhâm Niệm đứng ở phía trước bồn hoa, anh bước nhanh đến, vừa nhìn cô từ trên xuống dưới, lực chú ý đặt ở trên chân cô. Cô đi về phía trước 2 bước đứng ở trước mặt anh
Sắc mặt Chu Gia Trạch chợt thay đổi, bởi vì chân của cô căn bản không có việc gì
Cô cười đến mức rực rỡ, trực tiếp bổ nhào vào trên người anh, sau đó kiễng chân lên, hôn lên trán anh một cái, lại ôm anh: “Em biết anh nhất định sẽ về”
Cô cười không kiêng nể gì cả, Chu Gia Trạch vốn tức giận nhưng cũng bị nụ cười này cuốn đi mất, chậm rãi đặt tay ngang eo cô:
“Cho nên em mới đùa giỡn anh?”
“Không phải”
Cô chui ra từ trong ngực anh, cảm thấy sắc mặt của anh hình như không tốt lắm, lấy tay đánh vào ngực anh vài cái: “Chẳng lẽ anh hy vọng em bị thương sao?”
Chu Gia Trạch tựa hồ cảm thán: “Nói bậy gì đó?”
Nhâm Niệm hừ một tiếng, cùng anh đi về phía xe: “Em nghĩ muốn cho anh một bất ngờ, ai ngờ người nào đó lại không biết cảm kích, thật đáng ghét”
“Bất ngờ gì?”
“Hôm nay em được thăng chức, mời bạn đồng nghiệp đi ăn cơm, cho nên anh cũng phải đi. Xem đi, em thăng chức rồi đấy, rõ ràng anh cũng được chút thể diện, như vậy không phải là bất ngờ sao?”
“Được rồi, được rồi, bất ngờ, một bất ngờ thật lớn”
Mãi đến khi ngồi vào trong xe, Nhâm Niệm vẫn duy trì mỉm cười, không đưa tay đánh người đang cười, đạo lý này cô vẫn biết. Huống chi, sống chung lâu như vậy, cô cũng hiểu rõ tính tình của Chu Gia Trạch, chỉ là mỗi lần suy nghĩ đến, bây giờ cô đang lợi dụng tính cách của người khác mà đùa giỡn tâm cơ, một cảm giác khó chịu cứ không ngừng lượn lờ ở trong đáy lòng
Các đồng nghiệp rất nể mặt, tất cả mọi người đều cùng nhau đến đây, Nhâm Niệm kéo Chu Gia Trạch vào trong đã bị không ít đồng nghiệp quấn lấy, bảo cô nhất định phải giới thiệu anh, Chu Gia Trạch đã nhìn quen những trường hợp như thế này, hơn nữa trong cơ thể có chủ nghĩa đàn ông đang nổi loạn, lúc nào cũng bảo vệ cho Nhâm Niệm, không ít người nhìn cô bằng ánh mắt hâm mộ, Nhâm Niệm nhìn toàn bộ quá trình mà bật cười
Sau khi ăn xong liền cùng đi KTV, mọi người ngồi ở trong phòng càng thêm tùy ý. Không ít người hỏi Nhâm Niệm với Chu Gia Trạch quen biết nhau như thế nào, Nhâm Niệm chỉ cười đem chủ đề câu chuyện ném qua cho Chu Gia Trạch, để cho anh trả lời câu hỏi, cô biết anh sẽ không làm cô khó xử
Chu Gia Trạch nói xong, Nhâm Niệm đưa mắt nhìn Mạc Vĩnh Diễm, 2 người bốn mắt nhìn nhau, rất nhanh dời đi tầm mắt, Nhâm Niệm chỉ cầm ly rượu nhỏ trong tay cười khẽ
Nhâm Niệm chọn một bài hát cũ, là hai người song ca, người khác hiểu ý đem micro giao cho 2 người bọn họ cũng không phá đám
Lúc hát xong, Nhâm Niệm tựa vào trong lòng của Chu Gia Trạch, cô kề sát lỗ tai anh nhỏ giọng nói: “Hình như em vẫn chưa gặp bạn của anh, có phải không?”
Cô cảm thấy thân thể của anh cứng đờ
“Vẫn chưa có cơ hội” Chu Gia Trạch cúi đầu nhìn cô, ôm cô càng thêm chặt hơn
Nhâm Niệm không có tiếp tục hỏi vấn đề này, cho dù là thăm dò cũng phải có chừng có mực, để anh cảm thấy áy náy với cô, vậy là đủ rồi
Thậm chí cô nghĩ anh không dẫn cô đi gặp bạn của anh, cũng như lúc đầu anh không chạm vào cô, thật ra mục đích cũng như nhau. Anh chừa lại cho bản thân đường lui, bất cứ lúc nào cũng có thể chia tay, ngay cả khi ý niệm này vô ý thức nảy sinh, chỉ có suy nghĩ kĩ lưỡng mới rút ra được kết luận, chẳng qua là hai người họ đã chia tay nh