Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341760

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.

t của mình. Kiểu người thế này luôn khiến người khác cảm thấy sợ hãi, không có ai ở công ty cảm nhận rõ điều này hơn cô.
Nói xong câu ấy Đổng Tri Vy bắt đầu lấy lại tinh thần, giữ vẻ mặt nghiêm túc và kiên định như thường ngày trước mặt Viên Cảnh Thụy. Viên Cảnh Thụy cũng không nói gì, hai người cùng giữ im lặng, cũng may có tiếng điện thoại rung phá tan bầu không khí im lặng này.
Viên Cảnh Thụy không chỉ có một chiếc điện thoại, điện thoại việc công, việc tư cộng lại cũng phải ba chiếc. Thỉnh thoảng anh ra nước ngoài lại giao hai chiếc điện thoại cho Tri Vy toàn quyền nghe. Khi mới bắt đầu làm việc cô đã gặp phải tình huống thế này, lúc đó thực sự căng thẳng, để đảm bảo mở máy 24/24 giờ chỉ hai ngày sau mắt cô đã thâm quầng như mắt gấu trúc.
Lúc Viên Cảnh Thụy về, anh nhìn cô cười: “Tối nào thư ký Đổng cũng rất bận sao?”.
Lúc trả lời Đổng Tri Vy còn âm thầm nghiến răng: “Tổng giám đốc Viên, tối qua cuộc điện thoại muộn nhất gọi tới tìm anh tôi nghe lúc mười một giờ năm mươi lăm phút, còn cuộc sớm nhất sáng nay gọi tới lúc hai giờ sáng”.
Anh “ờ” một tiếng: “Ai mà vô ý thế, lại gọi điện thoại vào cái giờ đấy”.
Cô rút một tờ giấy A4 đã in sẵn trong tập tài liệu ra, bên trên là những tin nhắn mà người gọi để lại, ngoài những tin nhắn công việc ra không thiếu những lời âu yếm ngọt ngào, còn trách móc anh để thư ký nghe điện thoại nữa.
Viên Cảnh Thụy cầm tờ giấy lên liếc một cái rồi nói: “Lần sau không phải giờ làm việc thì cứ tắt hai cái điện thoại đó đi”. Thế là xong.
Đổng Tri Vy nghe xong trong lòng chỉ muốn phát điên.
Thật sự không thể hiểu nổi tại sao lại có nhiều cô gái trước sau nối bước để ý tới người đàn ông đã bước qua cả rừng hoa như Viên Cảnh Thụy chứ.
Chuông điện thoại tiếp tục rung, Viên Cảnh Thụy quay lại nhìn chiếc áo khoác ở hàng ghế sau, Đổng Tri Vy thấy vậy liền nói: “Tôi lấy điện thoại cho anh nhé?”.
Anh gật đầu, Tri Vy cởi dây an toàn rồi ngoài người ra ghế sau. Trong xe bật điều hòa rất ấm, lúc lên xe cô đã cởi chiếc khăn dày ra, bên trong áo khoác là áo sơ mi trắng để mở cúc cổ, nhìn từ phía anh có thể thấy rõ chiếc cổ trắng ngần của cô.
Đột nhiên anh thấy người nóng bừng, anh tháo cúc cổ rồi hạ nhiệt độ điều hòa xuống thấp thêm hai độ nữa.
Đổng Tri Vy tìm chiếc điện thoại đang rung trong túi áo khoác rồi đưa cho anh, trong lòng cảm thấy khá kì lạ.
Đây là chiếc điện thoại riêng tư nhất của Viên Cảnh Thụy, anh có tất cả ba chiếc điện thoại, trong đó một chiếc chuyên dùng cho công việc, một chiếc khá riêng tư, còn một chiếc nữa ngay cả cô cũng không biết số, cũng không rõ anh dùng để liên lạc với ai.
Viên Cảnh Thụy đưa tay nhận điện thoại, mới nghe được hai câu sắc mặt đã sầm lại, chỉ hỏi: “Bây giờ đang ở đâu?”.
Xe vẫn lao vút đi trong đêm ở tốc độ cao, anh nghe đầu dây bên kia trả lời xong liền đột ngột đổi hướng rồi chui qua trạm thu phí, đầu xe lắc mạnh khiến Đổng Tri Vy hít sâu theo bản năng, tay nắm chặt nắm cửa xe, đằng sau vang lên vô số tiếng còi xe inh ỏi, đèn xe chiếu nhấp nháy, người bị kinh động đâu chỉ có một mình cô.
Xe dừng lại ở giao lộ đầu tiên trên đường cao tốc, Viên Cảnh Thụy quay sang nói: “Tôi có việc gấp phải tới bệnh viện, cô về trước nhé”.
Hơi thở gấp gáp của Đổng Tri Vy còn chưa trở về trạng thái bình thường, nghe thấy câu này cô buột miệng hỏi: “Bệnh viện? Ai bị sao thế?”.
Viên Cảnh Thụy nhìn cô, đáp: “Là mẹ tôi”.
Đổng Tri Vy rùng mình.
Cô chưa nghe sếp mình nhắc tới các thành viên trong gia đình anh bao giờ, bố mẹ, người vợ cũ đã mất giống như những điều cấm kị trong công ty, cũng không có ai to gan dám công khai bàn luận chuyện này cả.
“Ờ, vậy tôi…”. Tay cô vẫn đặt trên nắm cửa xe, chốt cửa đã được mở nhưng cô giật một cái mà cửa vẫn không mở. Anh vươn người đưa tay qua định mở hộ cô, động tác quá nhanh khiến cô không kịp rút tay về, tay anh vô tình chạm phải mu bàn tay cô.
Mu bàn tay cô lạnh toát, một giây sau cô mới hiểu đó là nhiệt độ được truyền từ ngón tay anh khi chạm vào tay cô.
Đổng Tri Vy không dám tin, cô quay sang nhìn anh, anh chìm trong bóng tối khiến cô không nhìn rõ cảm xúc trên gương mặt anh bây giờ như thế nào.
Cô ngập ngừng giây lát rồi nói: “Hay là tôi đi cùng anh, nhỡ đâu anh cần người giúp đỡ thì tôi có thể giúp được”.
Anh không đáp mà chỉ ra hiệu cho cô đóng cửa xe lại, nổ máy, một lần nữa chiếc xe lại lao vào dòng xe đang cuồn cuộn trên đường.
2
Bệnh viện cách trạm thu phí không xa lắm, qua hai ngã tư nữa là tới. Đây là một trong những bệnh viện tốt nhất ở Thượng Hải, là một tòa nhà cao tầng nằm ở trung tâm thành phố, bất cứ lúc nào cũng sáng chưng.
Viên Cảnh Thụy vội vã đỗ xe, vừa mở cửa xe là chạy ngay vào trong, sau lưng vang lên tiếng gọi của nhân viên trông xe, Đổng Tri Vy phải quay lại trả mười tệ phí đỗ xe cho nhân viên.
Anh ta vừa thu tiền vừa lẩm bẩm: “Đến thăm bệnh nhân cấp cứu à, nhìn chồng cô vội vã thế”.
Câu nói của nhân viên trông xe khiến Tri Vy đỏ bừng mặt, cô vội giải thích: “Không, không, anh nhầm rồi, anh ấy không phải chồng tôi”.