Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.
gớm”.
Cô im lặng nghe anh nói, Viên Cảnh Thụy xuất thân rất bình thường nhưng anh là người từng bước lăn lộn xây dựng lên sự nghiệp, thương trường như giang hồ, nhiều khi phải dựa dẫm vào nghĩa khí anh em, cho dù anh không phải là người có thể một tay che cả bầu trời nhưng lại có rất nhiều bạn bè thân thiết bên cạnh, về điểm này Đổng Tri Vy có ấn tượng rất sâu sắc.
Anh lại nói với cô mấy câu nữa, cô vẫn im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mới đáp lại, cô cũng suy nghĩ rồi nói mình cho rằng điều này đúng, điều kia đúng chứ không chỉ biết vâng dạ.
“Trước đây công ty không có nghiệp vụ ở tỉnh S, lại mới đến đây có gặp một số khó khăn cũng là chuyện bình thường, nhưng nếu mấy doanh nghiệp làm vụ này thực sự uy hiếp chính quyền thì nên để cảnh sát giải quyết, cô cảm thấy sao?”.
Thực ra trong lòng anh đã có dự tính, cũng không cần cô đưa ra ý kiến, chỉ là việc xẩy ra đột ngột khiến anh cảm thấy lòng sốt ruột muốn nhìn thấy cô ngồi cạnh.
Một người nếu có quá nhiều dục vọng thì phản ứng trực tiếp nhất chính là đôi mắt, anh đã từng nhìn thấy ánh mắt của quá nhiều phụ nữ bị dục vọng giày vò, chỉ có ánh mắt Đổng Tri Vy khi nhìn anh tĩnh lặng như nước, cho dù không nói gì nhưng chỉ cần nhìn cô ngồi đó cũng khiến lòng anh vô cùng yên bình.
“Nếu mấy doanh nghiệp đó dám uy hiếp chính quyền vậy thì cảnh sát bình thường cũng không thể giải quyết được việc này”. Anh hừ nhẹ một tiếng rồi tiếp lời: “Có điều tôi cũng không sợ đến thế”.
Cô ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt của người đàn ông bên cạnh như lóe sáng, đó là ánh mắt đột nhiên có hứng thú và nóng lòng muốn thử sức, cô đã từng nhìn thấy ánh mắt ấy.
Lần trước khi cô nhìn thấy ánh mắt này là sau khi anh đánh nhau với người ta.
Ý thức nguy hiểm đột nhiên ập tới khiến Đổng Tri Vy đan chặt hai bàn tay lại với nhau, xong rồi, sao cô cứ có cảm giác lần đi công tác này sẽ mang lại cho cô một sự trải nghiệm vô cùng đáng sợ.
Theo lịch trình, ngày hôm sau cả đoàn Thành Phương sẽ tham gia buổi họp báo đấu thầu công khai.
Sáng sớm đã có ô tô và tài xế đợi sẵn ở cửa khách sạn nhưng không thấy bóng thư ký Lý đâu, ông ấy chỉ gọi điện thoại tới báo nhận được tin cấp trên tới thị sát nên hôm nay ông ấy phải chuẩn bị tài liệu cả ngày, không tới được và tỏ ý xin lỗi.
Sau khi nhận được điện thoại, giám đốc Kiều nói với Viên Cảnh Thụy:
“Tổng giám đốc Viên, suy xét đến vấn đề an toàn, tôi cho rằng hay là lần này chúng ta nên hoãn kế hoạch lại một chút”.
“Suy xét đến vấn đề an toàn?”. Viên Cảnh Thụy nửa cười nửa không nhìn ông Kiều, ánh nhìn của anh khiến mồ hôi trên trán ông Kiều lấm tấm.
Cũng may Viên Cảnh Thụy không tiếp tục vấn đề này trước mặt mọi người, anh chỉ nhắc mọi người chuẩn bị tốt, xuất phát đúng giờ, một nhóm người về Thượng Hải trước, chỉ cần giám đốc Kiều ở lại tham gia buổi họp báo đấu thầu là được.
Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, nhưng Viên Cảnh Thụy nói xong liền quay người đi ngay, đi được một bước liền quay lại gọi Đổng Tri Vy: “Cô đi theo tôi”.
Đổng Tri Vy đi theo, cô cảm thấy lưng mình bị những ánh mắt sắc lẹm nóng rực thiêu đốt.
Anh vừa đi vừa nói với cô: “Cô đổi lại vé máy bay cho bọn họ, cô cũng thế, đổi thành chuyến bay sớm nhất về Thượng Hải”.
“Vậy anh thì sao?”. Cô truy hỏi.
“Tôi muốn đi xem mảnh đất đó”.
Hai người nói đến đây thì bắt gặp một nhân viên của Thành Phương ngoài hành lang, có lẽ ngủ dậy muộn lại vừa ăn sáng xong nên vội vội vàng vàng chạy vào cửa lớn, thấy Viên Cảnh Thụy thì “phanh” không kịp, đành miễn cưỡng đứng lại cúi đầu chào: “Sếp Viên”.
Viên Cảnh Thụy chỉ gật đầu, nhân viên này nhìn Đổng Tri Vy với ánh mắt dò hỏi, cô đành phải lên tiếng: “Mọi người đều về phòng sắp xếp hành lý rồi, cậu cũng về đi, lát nữa mọi người tập trung ở cửa khách sạn chuẩn bị về Thượng Hải”.
Cậu nhân viên sững người nhưng Viên Cảnh Thụy đã đi lên trước, Đổng Tri Vy cũng đi theo, không có thời gian để giải thích cho cậu nữa.
“Tôi có xe tới đón, để tài xế của họ đưa mọi người ra sân bay là được rồi, sau khi xem xong mảnh đất đó tôi sẽ tự về Thượng Hải”.
“Tôi đi với anh”. Đổng Tri Vy đột ngột lên tiếng.
Anh đang định gọi điện thoại, nghe cô nói vậy anh liền quay sang nhìn cô, ánh mắt rất dịu dàng. Gần đây anh luôn nhìn cô với ánh mắt như thế, giống như đang nhẫn nại với cô, nhưng cô luôn không hiểu mình đã làm gì mà cần anh phải nhẫn nại với mình như thế?
“Không cần đâu, cô về đi, sau khi về công ty thông báo cho EMT (Đội quản lý cấp cao) chuẩn bị tốt buổi họp tối mai, nếu tôi không về kịp thì họp qua video”. Anh nói xong ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nhớ gọi điện cho tôi”.
Có một khoảnh khắc cô chỉ muốn hỏi anh, những việc này cô có thể giải quyết được qua điện thoại, tại sao anh nhất định muốn cô quay về Thượng Hải? Thực ra cô càng muốn hỏi anh, tại sao anh muốn những người khác về hết mà chỉ giữ lại giám đốc Kiều, lẽ nào vì anh cảm thấy hôm nay sẽ gặp nguy hiểm? Giống như lời giám đốc Kiều đã nói, suy xét đến vấn đề an toàn?
Nếu thực là như thế thì anh cũng nên về cùng mọi người, đường đườ