XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341818

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.

cũng ngồi vào chỗ, chỉ còn chỗ sát cửa, Đổng Tri Vy bất lực ngồi vào chỗ đó, bên cạnh vẫn là sếp cô.
Cô có hàng trăm hàng ngàn lý do không muốn quá gần gũi anh, nhưng bây giờ xem ra, đó là việc không thể.
Cũng may Viên Cảnh Thụy đã bình thường trở lại từ lâu, suốt dọc đường thư ký Lý thao thao bất tuyệt giới thiệu cho họ những cảnh đẹp, những món ăn ngon của tỉnh S, lại thêm hai người nữa trên xe chốc chốc góp chuyện nên không khí trong xe khá vui vẻ.
Thỉnh thoảng Viên Cảnh Thụy cũng nói chuyện với cô, anh hỏi: “Thư ký Đổng, cô thấy thế nào?”. Giọng nói rất bình thường, như thể mọi chuyện xảy ra trước đó chỉ là ảo giác của cô.
Cô dần dần bình tâm lại, trong lòng nghĩ chỉ cần thái độ của bản thân rõ ràng, với hiểu biết của cô về anh thì anh sẽ không có hành động gì nữa.
Viên Cảnh Thụy là người đàn ông khá lười biếng trong việc đối xử với phụ nữ, anh quen với sự chủ động của người khác, hiếm khi chú tâm, hoặc có lúc cũng có hứng thú với ai đó nhưng nếu không được đáp lại thì cũng qua đi rất nhanh.
Đang miên man nghĩ thì bên tai vang lên tiếng thư ký Lý nói chuyện với cô: “Thư ký Đổng đã tới tỉnh S bao giờ chưa? Có quen ăn cay không?”.
Cô đáp: “Đây là lần đầu tiên tôi tới tỉnh S, có điều vị nào tôi cũng ăn được một chút, ở Thượng Hải cũng có nhiều món ăn Tứ Xuyên”.
Thư ký Lý bật cười ha ha: “Vậy thì tốt, đến tỉnh S bữa đầu tiên nhất định phải ăn món Tứ Xuyên chính tông, tôi còn sợ con gái Thượng Hải không ăn được cay nữa, anh Viên nói xem có phải không?”.
Viên Cảnh Thụy cười rồi quay sang nhìn cô: “Thư ký Đổng ăn được cay à?”.
Cô ngồi thẳng người rồi trả lời anh vừa ngắn gọn vừa nghiêm túc: “Vâng, thưa tổng giám đốc”.
Thái độ chuyên nghiệp của cô khiến thư ký Lý ngồi ở hàng ghế trên cũng ngạc nhiên quay đầu lại.
6
Đi đường cao tốc từ Thành Đô tới thành phố J cũng không xa lắm, chỉ hai tiếng là tới, rời khỏi đường cao tốc là tới trục đường chính hai chiều với sáu luồng xe, hai bên đều là những tòa nhà cao tầng mới xây, mặc dù trời âm u nhưng vẫn thấy khá sạch sẽ, ngăn nắp.
Giám đốc Kiều ngồi ghế sau nói: “Thành phố J xây dựng cũng được gớm”.
Thư ký Lý gật đầu: “Đương nhiên, sau khi ông Quý phó chủ tịch thành phố chúng tôi nhậm chức đã mạnh tay thay đổi diện mạo thành phố, hai năm qua rất nổi tiếng ở tỉnh S”.
Thư ký Lý cứ mở miệng là nói hàng tràng những lời khen ngợi, nghe là đoán ra bình thường nói quen rồi.
Viên Cảnh Thụy đột nhiên nói: “Thư ký Lý, những công trình này đều xây dựng sau động đất đúng không?”.
“À, đúng thế”. Thư ký Lý đáp: “Đợt 512(7) chỗ nào cũng đổ vỡ, trong thành phố còn đỡ, nếu anh đi đường núi về phía tây thì thôi rồi khỏi nói, đến bây giờ vẫn có chỗ còn đổ sập, có chỗ thì đang xây, chưa khôi phục được”.
“Đợt trước không phải còn bị sạt lở sao?”. Giám đốc Kiều cũng nói xen vào, mảnh đất Thành Phương tham gia đấu thầu không ở trong thành phố mà thuộc khu danh lam thắng cảnh trong vùng núi, ở đây không nhìn thấy được, có điều sau khi Thành Phương ngắm được mảnh đất ấy, phòng bất động sản đã điều tra nghiên cứu tiền trạm vài tháng, dự toán chi tiết giá thành của mảnh đất, xu thế tương lai và các hạng mục phát triển khác của khu danh lam thắng cảnh, mặc dù giám đốc Kiều ở Thượng Hải nhưng ông vô cùng hiểu về tình hình khu đất này.
“Đúng thế, sau động đất núi dễ lở lắm, đá ở đó như bánh giòn vậy, tay bóp một cái là vỡ vụn, mưa một cái chả có gì là không sập cả”.
“Nguy hiểm quá”.
“Không sao, không sao, mảnh đất đấu thầu nằm trong khu danh lam thắng cảnh, cách núi xa lắm, vị trí địa lý tuyệt vời, là khu vực trọng điểm phát triển của thành phố, thu nhập tài chính sau này của chúng ta đều phải dựa vào mảnh đất này, không phải đang tu sửa đường xá rồi sao? Vùng đất này có tiềm năng lắm”.
Viên Cảnh Thụy mỉm cười: “Vùng đất tỉnh S này ngay từ xa xưa người ta đã nói khó như đường vào đất Thục(8) mà, vùng núi hiểm trở, chỗ đất bằng thì người chen người, đồng bằng đúng là đất vàng đất bạc”.
Nghe anh nói thế mắt thư ký Lý sáng rực lên, luôn miệng nói phải, nếu không phải đang ngồi trên xe thì chắc chắn ông ta sẽ quay lại bắt tay anh một cái thật chặt.
Buổi tối đương nhiên là tiệc rượu.
Phó chủ tịch Quý đích thân tới khách sạn, lúc ăn cơm chủ đề nói chuyện luôn xoanh quanh mảnh đất đó.
Các món ăn đều là những món Tứ Xuyên truyền thống, tiệc đặt tại khách sạn mới mở, căn phòng lộng lẫy hoành tráng, ngoài hành lang treo đầy tranh Trung Quốc. Đổng Tri Vy ngồi bên cạnh Viên Cảnh Thụy, vừa ngồi xuống đã thấy mấy chai rượu Mao Đài mở sẵn, thư ký Lý còn cầm mấy chai rượu Tây trong tay, thấy cô nhìn sang liền cười và ra hiệu: “Remy Martin được khui nắp thì chuyện tốt đẹp sẽ tự nhiên tới thôi”.
Viên Cảnh Thụy uống rất được, những người khác đương nhiên cũng không kém cạnh, mọi người nâng chén chúc nhau liên tục khiến không khí trên bàn tiệc vô cùng sôi nổi, ngay cả Đổng Tri Vy cũng bị mời rượu. Cô đành phải nhấp một hai ngụm, trên bàn tiệc còn có mấy người phụ trách mời nhà đầu tư của chính quyền khu vực mặt đỏ phừng phừng rót rượu