Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341966
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1966 lượt.
cho cô, rồi nâng cốc ép cô một hơi uống cạn.
Đổng Tri Vy do dự một hồi, cốc rượu được rót đầy không phải chén nhỏ uống rượu trắng bình thường mà là cốc thủy tinh uống bia. Từ ngày đi làm cô luôn làm thư ký, nói văn hoa một tí thì cũng là dân văn phòng, thực ra dù năm xưa cùng Ôn Bạch Lương ngược xuôi mưa gió lập nghiệp hay bây giờ ngồi làm việc trong nhà cao tầng, ngày ngày đối mặt với Viên Cảnh Thụy, thì đã đi dự tiệc đều không thể tránh khỏi việc uống rượu, đặc biệt năm xưa khi cô còn ở bên Ôn Bạch Lương, thỉnh thoảng gặp gỡ khách hàng tính cách hào sảng tới từ phương bắc, nếu không uống thì đập bàn ngay tại chỗ, không luyện được tửu lượng thì cũng vì sợ mà uống được một chút.
Chỉ là sau khi tới Thành Phương, với thân phận và địa vị của Viên Cảnh Thụy thì đương nhiên khách hàng gặp gỡ bên bàn ăn cũng khác Ôn Bạch Lương, cho dù là tiệc rượu thì phần lớn đều uống champagne hoặc vang đỏ, trong yến tiệc cũng không ngoại lệ, cô đã quen với sự nhẹ nhàng kiểu đó rồi, tửu lượng cũng thụt lùi, đột nhiên bây giờ một cốc rượu trắng to bự đặt trước mặt, hai mắt cô suýt trợn tròn.
Không thể không uống được, ai cũng đang nhìn cô, ngay cả Viên Cảnh Thụy cũng quay đầu lại nhìn, anh là kiểu người uống rượu không đỏ mặt, nhưng hai mắt như phủ một làn hơi nước long lanh, khiến người khác có cảm giác áp lực hơn bình thường.
Cô nghiến răng, trên mặt vẫn giữ nụ cười, lúc cầm cốc rượu lên cô nói: “Tửu lượng của tôi không tốt nếu uống nữa chắc sẽ say mất, nhưng chén này tôi vẫn cạn hết, kính mọi người”. Cô nói xong bèn ngửa cổ uống.
Vị rượu nặng chảy qua cổ họng bỏng rát như lửa đốt khiến Đổng Tri Vy bất giác nhắm mắt lại, bên tai còn vang lên tiếng vỗ tay và tán thưởng, cô nuốt thêm ngụm nữa thì bàn tay đang cầm cốc bị giữ lại.
“Thư ký của tôi uống được đấy chứ? Có điều nếu uống nữa thì buổi tối lại phải cử người chăm sóc riêng cho cô ấy. Lần này tới đây chúng tôi không đi nhiều người, phó chủ tịch Quý nói xem, tha cho cô ấy, được chứ?”.
Đổng Tri Vy mở to mắt, cốc rượu đã nằm trong tay Viên Cảnh Thụy, phó chủ tịch Quý nhìn hai người rồi cười: “Mấy cậu này đừng ép nữa! Một cô gái thế này làm sao uống được nhiều thế”. Những người khác cũng nói thêm vào, mỗi người một câu, chuyện nhỏ này cũng mau chóng trôi qua.
Cô từ từ ngồi xuống, biết xung quanh có nhiều con mắt đang nhìn mình nhưng cô vẫn không dám quay sang nhìn sắc mặt và ánh mắt của người đàn ông bên cạnh, cô nhìn chiếc cốc đang đặt trên bàn, chiếc cốc vẫn còn đầy rượu, không ai chạm vào nhưng nó đang khẽ rung lên.
Lúc bàn tiệc đang vui vẻ thì bên ngoài có người gõ cửa bước vào, khom lưng đi tới bên phó chủ tịch Quý thì thầm vào tai ông, ông Quý “ừ” lên mấy tiếng, mặc dù gương mặt vẫn tươi cười nhưng sắc mặt có sự thay đổi rõ ràng, ngay cả Đổng Tri Vy cũng cảm thấy khác thường.
Sau khi người đó ra ngoài, Viên Cảnh Thụy liền lên tiếng hỏi: “Phó chủ tịch Quý có việc gì gấp à?”.
Ông Quý cầm cốc rượu, nói: “À, không có gì, không có gì, mấy thương nhân bất động sản trong khu vực chạy tới kiếm quan hệ ấy mà, tôi đã sớm công khai nói với họ là lần này có quan hệ gì đi nữa cũng không được, mọi chuyện phải đợi có kết quả đấu thầu rồi nói tiếp”.
Thư ký Lý ngồi bên cũng lên tiếng: “Đúng thế, phó chủ tịch Quý đã công khai công bố từ lâu rồi, lần đấu thầu này nhất định phải dựa trên nguyên tắc công khai, công bằng, công chính, không có sự mở đầu tốt thì làm sao mà thu hút được sự đầu tư tốt từ bên ngoài, ông Quý, ông thấy có đúng không?”.
“Đúng, anh Viên, lúc tới Thượng Hải tôi đã nhìn thấy những hạng mục nhà đất mà công ty anh khai thác ở Thượng Hải, thi công, quản lý đều quá chuyên nghiệp, lần đấu thầu này tôi đánh giá cao công ty anh đấy, nào, chúng ta cùng nâng cốc”.
Chỉ mấy câu nói mà không khí của buổi tiệc lại lên tới cao trào, ai ai cũng nâng ly.
Đổng Tri Vy nhân cơ hội này quan sát Viên Cảnh Thụy, lúc anh uống rượu một cánh tay vẫn đặt trên cổ áo, dường như muốn cởi bớt nhưng lại không làm thế, đôi mắt bắt đầu nhắm hờ, nhưng cũng chỉ nhắm hờ lúc ngửa cổ lên uống rượu, đặt cốc xuống lại cười rất tươi.
Đổng Tri Vy ngồi thêm một lúc nữa rồi đi vào phòng vệ sinh. Khách sạn nguy nga tráng lệ, ngay cả phòng vệ sinh cũng sơn màu vàng, còn đặt hoa tươi đang tỏa hương dịu nhẹ khắp bốn phía trong không gian ấm áp.
Đã uống rượu nên Đổng Tri Vy đứng trong phòng vệ sinh lâu hơn bình thường, cô vỗ vỗ mặt để mình tỉnh táo hơn, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng hai người phụ nữ nói chuyện, giọng nói có phần kinh sợ.
“Thật à? Không phải chứ, đó là xe của chính quyền”.
“A Thường làm việc trong nhà để xe mà, làm sao mà nhầm được, đúng là xe của chính quyền, bánh xe bị chọc thủng, trên xe bị rạch xước tứ tung, còn viết chữ nữa, không biết là ai làm, sau đó người của chính quyền kéo xe đi rồi, dặn cậu ấy không được nói lung tung”.
“Đen thế, chuyện này xảy ra ở khách sạn chúng ta, đến lúc đó không biết sếp phải đền bao nhiêu tiền nữa”.
“Tiền gì chứ? Tôi nghĩ là do bọn xã hội đen làm đấy, ngay cả xe của chủ tịch mà cũng dám phá”.
“Kh