Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341829

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1829 lượt.

chúng ta uống một ly trước đã”.
Người này vui lắm, lập tức đón lấy ly rượu từ tay anh, hai ly rượu chạm nhau phát ra âm thanh trong trẻo, vui tai.
Ôn Bạch Lương ngửa cổ uống một hơi cạn ly rượu, bên tai còn nghe rõ tiếng cười lạnh tanh phát ra từ trái tim mình.
Nhìn đi, đây là hiện thực, anh đã từng là con kiến bị người ta giẫm dưới chân có thể chết bất cứ lúc nào, còn bây giờ thì sao? Bọn họ nằm dưới chân anh, anh từ trên nhìn xuống đầy khinh thường, họ nhìn lên đầy thấp hèn, cho dù chỉ vì một phút này đi nữa thì anh cũng không muốn quay trở lại nơi thấp hèn ấy, cho dù phải trả giá lớn thế nào đi nữa.
Cảm giác không thể chịu nổi ban nãy bên cạnh Đới Ngải Linh đột nhiên giảm hẳn đi, Ôn Bạch Lương không nói chuyện với người đó nữa, đúng lúc đó người phục vụ lại đi ngang qua, anh để cái ly không xuống rồi lấy hai ly champagne khác, sau đó quay người đi tìm Đới Ngải Linh.
Đới Ngải Linh đang nói chuyện với hai cặp vợ chồng, thấy anh cầm ly rượu đi tới liền tươi cười vẫy tay:
“Ở đây”.
Anh bước tới, Đới Ngải Linh giới thiệu anh với hai cặp vợ chồng kia, họ liền nhìn anh tươi cười, nói: “Anh Ôn trẻ thế, tài lắm, tài lắm, đúng là Trường Giang sóng sau xô sóng trước”.
Hoàn toàn chỉ là sự khéo léo của người làm ăn.
Anh đã quen từ lâu nên cũng tươi cười chào hỏi họ. Chủ đề vẫn tiếp tục, một bà vợ trợn tròn mắt nói chuyện, dáng vẻ vô cùng hứng khởi.
“Ban nãy không phải đang nói về Viên Cảnh Thụy sao? Sao không nói nữa? Tiếp tục đi chứ, anh ấy thực sự mất tích rồi?”.
“Đừng nói linh tinh, làm sao mà thế được”. Người đàn ông có phần không hài lòng trước ánh mắt khẩn thiết của người phụ nữ.
“Chưa chắc, đúng là lâu lắm rồi tôi không nghe thấy tin gì về anh ta”. Một người đàn ông khác cũng lên tiếng.
“Không phải Thành Phương sắp tung cổ phiếu ra sao? Anh ta không ở trong nước thì phải?”.
“Cho dù có đi nước ngoài thì cũng không cần một, hai tháng chứ, hơn nữa sắp cuối năm rồi, một loạt hoạt động lớn nhỏ, nghe nói buổi tiệc cuối năm của công ty Thành Phương anh ta cũng không xuất hiện”.
“Tiệc cuối năm cũng không có mặt? Vậy hôm nay chắc anh ấy cũng không đến rồi? Tôi còn định giới thiệu bạn cho anh ấy nữa”. Gương mặt người phụ nữ thể hiện rõ sự thất vọng.
“Được rồi, được rồi, bạn của em nhìn qua cũng biết là con gái chủ mấy xí nghiệp thị trấn, ai thèm để ý chứ?”. Thấy chủ đề chính bị một câu nói của phụ nữ chuyển sang một hướng chẳng ra đâu vào đâu, chồng cô này liền chau mày.
“Xí nghiệp thị trấn thì sao chứ? Tiền bán tất của nhà người ta cũng mấy tỉ rồi, anh đừng coi thường bạn em chứ”.
Người phụ nữ đứng bên liền nói: “Được rồi, được rồi, tôi còn nghe được chuyện thú vị hơn cơ, nghe nói Viên Cảnh Thụy để ý thư ký của mình, còn đề bạt cô ấy làm giám đốc”.
“Không thể nào, tôi gặp cô thư ký ấy rồi, mũi nhỏ, mắt nhỏ, nhìn là biết xuất thân từ gia đình bình thường, không có nét gì đặc biệt cả, Viên Cảnh Thụy sẽ để ý tới cô ấy sao?”.
“Thật đấy, mấy hoạt động gần đây Viên Cảnh Thụy không tham gia, cô ấy đều đi cùng mấy cán bộ cấp cao của Thành Phương, lần trước tôi còn gặp nữa, mấy cán bộ cấp cao này khách khí với cô ấy lắm”.
Hai bà vợ nói chuyện vô cùng phấn khích, hai ông chồng thì vừa cảm thấy không còn mặt mũi nào, vừa kéo vợ mình rồi xin phép cáo lui, đúng lúc người dẫn chương trình bắt đầu mời khách mời vào chỗ ngồi, mọi người dần dần tản ra, chủ đề ban nãy tự nhiên bị lãng quên.
Có người tới tận nơi mời Đới Ngải Linh vào chỗ, Ôn Bạch Lương và chị cùng đi tới đó, chị ngồi hàng ghế đầu tiên, đằng sau chỗ ngồi còn dán bảng tên màu vàng, còn anh ngồi sau lưng chị, khoảng cách hai ghế rất gần, gần tới mức mỗi lần hít thở đều có thể ngửi thấy mùi nước hoa thơm phức trên người chị.
Chị dùng Chanel No.5, mùi thơm rất nồng, dù trong đám người đông thế nào đi nữa đều rất nổi bật, Đổng Tri Vy chưa bao giờ dùng nước hoa, ban đầu khi ở bên Đới Ngải Linh anh không quen chút nào, sau này cũng không còn cảm giác gì nữa.
Đổng Tri Vy…
Nhớ tới cái tên này trong lòng anh khẽ nhói như bị ai chích nhẹ một cái.
Viên Cảnh Thụy lâu rồi không xuất hiện, đương nhiên anh biết chuyện này, chỉ là không ai biết vì sao anh ta không xuất hiện, ngay cả một người “thần thông quảng đại” như Đới Ngải Linh cũng không biết được tin tức gì, nhưng Đổng Tri Vy ở Thành Phương lại một bước lên mây, đột nhiên tin cô từ thư ký trở thành giám đốc đã mau chóng lọt vào tai họ, buổi tối cách đây mấy hôm Đới Ngải Linh còn cười nhạt khi nhắc tới chuyện này, nói anh không ngờ đúng không?
Lúc đó anh đã trả lời thế nào? Ngay cả bản thân anh cũng quên rồi, nhưng anh vẫn luôn nhớ ánh mắt Viên Cảnh Thụy nhìn anh tối hôm đó, ánh mắt đầy vẻ uy hiếp ngầm khiến anh tức giận.
Người đàn ông đó đã giành được cô ấy!
Ý nghĩ này khiến anh cảm thấy ngạc nhiên, tức giận, bị phản bội và cảm thấy mất ăn mất ngủ.
Đổng Tri Vy làm sao có thể ở bên con người ấy được chứ, cô nên yêu anh, cho dù anh đã từng bất đắc dĩ phải rời xa cô nhưng anh vẫn luôn biết cô yêu anh, và nên mãi mãi yêu anh.
Buổi lễ trao giải


Pair of Vintage Old School Fru