XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.

theo thường lệ sẽ có phát biểu mở màn, lúc ánh đèn tối đi, Đới Ngải Linh liền quay đầu lại thì thầm vào tai anh:
“Nhìn hai ghế trống kìa”.
Anh quay đầu sang nhìn, Đới Ngải Linh ngồi hàng đầu tiên, cách đó ba ghế có người ngồi quả nhiên còn hai ghế trống, không biết là vị trí của ai.
Ánh sáng tập trung lên sân khấu, anh nghiêng người nhìn bảng tên dán trên ghế nhưng ánh sáng không tốt, anh lại nhìn lướt nên không thấy gì cả.
Đúng lúc đó có ba người được một cô tiếp tân mặc đồng phục màu đen dẫn vào, đôi nam nữ đi đầu được dẫn tới hai chỗ trống duy nhất ở hàng ghế đầu tiên. Ánh đèn ở hàng đầu tiên sáng choang, khi hai người vừa xuất hiện xung quanh bắt đầu râm ran những tiếng thì thầm, ngay cả chủ tịch đang phát biểu trên sân khấu cũng nhìn về phía họ rồi mỉm cười gật đầu với đôi nam nữ.
Người đàn ông chưa ngồi xuống ghế liền mỉm cười và khẽ cúi người, phong độ ngất trời, chính là người đã lâu rồi không xuất hiện – Viên Cảnh Thụy.
Mấy lời thì thầm bên dưới bắt đầu lớn dần, gần như át cả tiếng phát biểu trên sâu khấu.
“Cô Đổng, chỗ của cô ở đây”. Cô gái dẫn đường quay người lại nhẹ nhàng nói với Đổng Tri Vy, người còn lại trong nhóm ba người.
Đổng Tri Vy khẽ nói cảm ơn rồi ngồi xuống vị trí sát hành lang ở hàng ghế thứ hai, đồng thời bất lực cúi đầu xuống, vờ coi như những ánh mắt đang nhìn mình không tồn tại, thế nhưng cảm giác lạ lùng đột ngột dâng trào khiến cô ngẩng đầu lên, khoảnh khắc quay đầu lại khiến cô bắt gặp một đôi mắt quen thuộc.
Là Ôn Bạch Lương.
Cô ngạc nhiên, ánh mắt anh nhìn cô khiến cô có cảm giác toàn thân đông cứng.
2
Người ta thường nói đại nạn không chết thì sau đó tất được hưởng phúc, thế nhưng cuộc sống của Đổng Tri Vy sau vụ tai nạn đáng sợ ấy luôn có những thay đổi không biết là phúc hay họa nữa.
Thời gian quay trở lại hai tháng trước, sau khi tới bệnh viện ở Thành Đô, Viên Cảnh Thụy được đưa vào phòng phẫu thuật. Vết thương thực sự rất nặng, tay trái bị gãy, phải đóng đinh. Có hai, ba cái xương sườn bị nứt, sau đó anh còn dùng sức quá mạnh để kéo Trương Thành ra ngoài xe, khiến vết nứt ở xương sườn càng nặng thêm và khiến phổi bị tổn thương. Bác sĩ nói nếu anh tiếp tục vận động thì xương sườn có thể bị gãy từ vết nứt, đâm thẳng vào tim, một khi nội tạng bắt đầu chảy máu thì thực sự rất khó chữa trị.
Khi bác sĩ nói mấy lời này là lúc ca phẫu thuật đã kết thúc, Viên Cảnh Thụy chưa tỉnh, Doãn Phong ở trong phòng bệnh, nghe thấy vậy liền nói: “Vậy thì không cần cứu nữa, đào luôn cái hố chôn cậu ấy là xong”.
Bác sĩ cười: “Anh ấy biết tình hình của mình”.
Doãn Phong hừ một tiếng: “Nói chung là cũng chưa tới mức không thèm sống nữa”.
Bác sĩ nói xong liền đi ra ngoài, lúc đẩy cửa ra thì đã thấy Đổng Tri Vy đứng bên ngoài.
Mặc dù cô cũng được tiêm một liều thuốc an thần nhưng đã tỉnh từ lâu, đã vậy còn bị đưa đi kiểm tra toàn thân một lượt, ngoài mấy vết thương ngoài da ra thì không có gì đáng ngại, các bác sĩ đều nói đúng là một kì tích.
Cửa mở, hai người đàn ông đều nhìn thấy cô, trời đã sáng nhưng gương mặt cô vẫn trắng bệch.
Da Đổng Tri Vy vốn đã hơi nhợt nhạt, khi nghiêm nghị lặng lẽ nhìn hai người càng trông càng thêm xanh xao, ngay cả Doãn Phong vốn không thích nhìn cô cũng phải chú ý, anh chau mày nhìn bác sĩ: “Không phải nói cô ấy không sao à?”.
Bác sĩ ngập ngừng: “Đúng là không sao, hay là chụp cắt lớp lại?”.
“Tôi thực sự không sao mà, xin hỏi có thể để tôi vào được không?”.
Doãn Phong định nói gì đó nhưng bác sĩ đã gật đầu và lôi anh ra ngoài.
Lúc Viên Cảnh Thụy tỉnh dậy thì trong phòng bệnh đã phảng phất màu hoàng hôn. Bình truyền dịch trong suốt gắn trên đầu, từng giọt từng giọt nước nhỏ xuống đều đều, bốn bề yên tĩnh, lúc anh quay sang thì thấy Đổng Tri Vy ở đó.
Cô ở phía bên tay phải anh, đang ngủ gục mặt xuống giường, gương mặt đặt lên trên cánh tay hướng về phía anh, chỉ lộ ra một nửa. Đầu tóc hơi rối, trông có vẻ rất hốc hác.
Anh không gọi cô dậy mà cứ lặng lẽ ngắm nhìn cô, cuối cùng khe khẽ đưa tay vuốt nhẹ tóc cô, mặc kệ trên cánh tay vẫn còn cắm ống truyền nước.
Đổng Tri Vy gần như tỉnh ngay lập tức, nhưng cô không dám động đậy, những ngón tay lướt trên tóc như đốt lên ngọn đuốc trong tim cô khiến toàn thân cô nóng rực, nhưng cảm giác bất an và hoảng loạn đang túm chặt lấy cơ thể khiến cô không thể cử động.
Cô phải đáp lại anh thế nào đây? Cô không phải con ngốc, cũng không phải đã chai cứng, không biết từ khi nào ánh mắt Viên Cảnh Thụy nhìn cô luôn mang lại cho cô một nỗi sợ hãi ngọt ngào.
Cô không bị anh thu hút sao? Không, cô giống như bất cứ một người nào khác khi phải đối diện với ánh sáng, không thể nào khống chế được nỗi ham muốn đi về phía anh.
Cô từng nghĩ rằng đối với anh cô chỉ có trốn tránh, ghét bỏ thậm chí là ngấm ngầm sợ hãi, nhưng mọi thứ đã vô tình bộc lộ chân tướng vào khoảnh khắc cô đối mặt giữa sự sống và cái chết.
Cô quan tâm người đàn ông này như quan tâm chính bản thân mình, cô không muốn mất anh như không muốn mất chính bản thân mình.
Thậm chí cô không