Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341835

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1835 lượt.

và cố gắng bỏ qua mọi ánh mắt từ bốn phương tám hướng đang tập trung nhìn cô.
“Cậu…”. Mai Lệ định nói lại thôi.
“Tớ làm sao…”. Đổng Tri Vy hơi ngừng đũa lại rồi quay sang nhìn Mai Lệ, đôi mắt sáng trong trẻo.
Mai Lệ nghiến răng, điệu bộ như hạ quyết tâm, giọng càng hạ xuống nhỏ hơn: “Có phải cậu và Viên Cảnh Thụy yêu nhau rồi không?”.
“Ai nói thế?”. Trái tim Đổng Tri Vy đập dữ dội, giọng cũng lớn hơn, một hàng tai bên cạnh dường như đã vểnh sẵn, cô không thích bị người khác chú ý thế này, bỗng chốc cơm nuốt cũng không trôi nữa, cô nói: “Đừng nói linh tinh, ngay cả cậu cũng không hiểu tớ”. Nói xong liền định đứng dậy.
Mai Lệ vội kéo cô lại: “Xin lỗi, xin lỗi mà, tớ nói sai rồi, đừng đi mà”.
“Tớ phải đi rồi, buổi chiều còn có việc phải làm”. Đổng Tri Vy khẽ trả lời.
“Vậy tối nay ăn cơm cùng nhau được không? Lâu lắm không cùng đi ăn rồi, tối qua tớ lại nhận được thẻ ưu đãi mới của một nhà hàng kiểu Hồng Kông, gọi bốn món tặng một món, tớ gọi đám Vương Băng đi cùng luôn”.
Tay Đổng Tri Vy vẫn bị giữ nên không đứng dậy được, nghĩ lại thấy quả thực lâu rồi mình không đi ăn với bạn bè nên cô nói: “Tối nay thực sự không có thời gian, tớ phải làm thêm”.
Mai Lệ ờ một tràng dài tỏ rõ sự thất vọng.
Sau khi Đổng Tri Vy rời nhà ăn, bên cạnh Mai Lệ lập tức có người ngồi xuống, không chỉ một người mà những đồng nghiệp nữ bà tám nổi tiếng trong công ty đều chụm đầu vào hỏi:
“Thế nào, thế nào? Có phải sếp để ý Đổng Tri Vy thật không?”.
Mai Lệ khó chịu nói: “Tôi không biết, sao mấy người không tự hỏi cô ấy đi?”.
“Không phải cô là bạn của Đổng Tri Vy sao? Chuyện này cũng không biết? Tôi nghe nói ngày nào Đổng Tri Vy cũng tới nhà sếp, ở công ty ngoài EMT ra thì chỉ có cô ấy được gặp sếp thôi”.
“Sao chị biết cô ấy tới nhà sếp, nhà sếp xa lắm vậy mà chị cũng nhìn thấy?”.
“Gần đây sếp ở trong thành phố đấy, chuyện này do lái xe của phó giám đốc Vương nói cho tôi biết, nhóm EMT mấy hôm trước còn tới đó họp, lúc dừng xe ông ấy nhìn thấy Đổng Tri Vy”.
“Đã bảo là họp thì cô ấy ở đó có sao đâu”. Mai Lệ bắt đầu bảo vệ bạn.
“Cái gì chứ, lúc đó là mười giờ đêm, mười giờ đêm đấy! Cô ấy mới đến đấy!”.
“Thật à!”. Mai Lệ chưa kịp trả lời thì mấy người xung quanh đã sôi sùng sục.
“Không phải chứ, với ngoại hình ấy trong công ty có thư ký nào kém xinh hơn cô ấy đâu, làm sao mà sếp để ý cô ấy được?”.
“Cô hiểu cái gì chứ, người ta có thủ đoạn!”.
“Mấy người đừng nói linh tinh nữa, Tri Vy không phải loại người ấy”. Mai Lệ lên tiếng ngắt lời, suy đoán là một chuyện nhưng nghe thấy bạn mình bị người khác bàn luận thế này lại là chuyện khác. Cô cau mặt lại: “Cho dù sếp Viên có thích Tri Vy thì cũng chẳng sao cả, hai người họ đều độc thân, Tri Vy có gì không tốt chứ?”.
Mấy cô gái đang tám chuyện vui vẻ nghe thấy vậy liền để lộ ánh mắt khinh miệt: “Đổng Tri Vy có gì tốt chứ? Với ngoại hình như thế không giở thủ đoạn thì có được sếp chắc?”.
“Đúng thế, tôi thấy không chừng còn tự mình dẫn xác tới ấy chứ, những người ngoài mặt càng đạo mạo nghiêm trang thì bên trong càng nhơ nhớp, việc gì cũng làm được”.
“Các cô nói linh tinh”. Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng đàn ông, gương mặt tức giận và kích động tới mức đỏ gay, đôi mắt hằm hằm nhìn hai người vừa nói hai câu đó.
Người vừa bị mắng đã sực tỉnh và khó chịu nói: “Làm sao? Đổng Tri Vy có quan hệ gì với cậu mà phải nói hộ cô ấy chứ”.
Còn một người khác hà khắc hơn: “Này, không phải cậu cũng để ý cô ấy sao? Khuyên cậu đừng nằm mơ nữa, người ta bây giờ khác trước rồi, cậu muốn tranh gái với sếp sao?”.
Hà Vĩ Văn nghe thấy vậy gương mặt đỏ bừng lên, giọng cũng lắp bắp: “Không được nhục mạ Tri Vy, cô, các cô, nếu không phải các cô là phụ nữ…”.
Mai Lệ thấy tình hình không ổn bèn đứng dậy kéo cậu đi, đợi lát nữa chắc gì đã kéo đi được, miệng còn can: “Được rồi, được rồi, có gì hay đâu mà nói, đi nào, cậu đi ăn với tôi, đi, đi mau”.
Đổng Tri Vy không nghe thấy những lời này, lúc này cô đang trên đường tới nhà Viên Cảnh Thụy, lái xe vẫn là bác Trần, bác đã đợi sẵn ở cổng công ty, cô vội bước lên xe, ngồi vững rồi cô mới nhẹ nhàng nói: “Cháu đã nói với tổng giám đốc rồi, cháu tự đi tới đó cũng được”.
Những ngày qua cô không chỉ nói câu này một lần, bác Trần cũng không chỉ một lần đưa ra một câu trả lời tương tự: “Cậu ấy không nói gì với tôi”.
Cô không nói gì nữa, đằng sau vẻ bề ngoài bình tĩnh là sự bất an trong lòng.
Cô cảm thấy mình bị giày vò, bị chính những mâu thuẫn khó nói thành lời xuất phát từ nội tâm mình giày vò, nhưng ngọn nguồn của tất cả đều từ chính bản thân cô, thậm chí cô không tìm được một ai lắng nghe cô nói.
Xe đến nơi rất nhanh, Đổng Tri Vy cầm túi xuống xe, chiếc túi da màu nâu đơn giản vì để nhiều đồ quá nên nặng trĩu xuống, quai túi dài bị kéo nặng xuống dưới tạo thành một đường cong không đẹp mắt cho lắm, cô đành đeo nó lên vai.
Có một người mở cửa đứng ở cổng, gần đây cô tới nhiều lần nên đã quen, không đợi cô lên tiếng cậu ta đã mở cửa cho cô, còn cúi người mời cô vào nữa.
Cô đã quen s