Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341837

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1837 lượt.

độ nào đi nữa đều rất đáng tôn trọng.
Hơn nữa những tháng ngày sau đó chị lại lựa chọn hoàn toàn tin tưởng anh, không có sự ủng hộ của chị anh cũng không thể thuận lợi nắm giữ Thành Phương tới ngày hôm nay.
Hiện nay công ty đã mở rộng tới một phạm vi nhất định, nhưng chưa phát hành cổ phiếu ra thị trường, nếu chỉ dựa vào nguồn vốn trong nước thì rất khó duy trì và mở rộng công ty, các thương gia đầu tư nước ngoài nghe tin là lập tức hành động, đã bắt đầu chìa cành ô liu ra, điều anh quan tâm là phân phối lại quyền sở hữu cổ phần, còn Trình Tuệ Mai, anh cảm thấy chị chủ yếu lo lắng hai người con trai của Trương Thành Phương sớm muộn cũng gây chuyện. Sau khi Thành Phương dời trọng tâm về Thượng Hải chị đã không tham gia vào việc quản lý công ty mấy năm rồi, phần lớn công việc chị không hỏi han gì, anh còn biết chị có một người tình khá trẻ, do mấy phu nhân giàu có giới thiệu cho chị.
Việc này vô cùng kín đáo, mặc dù Viên Cảnh Thụy biết nhưng anh không có ý kiến gì. Anh cảm thấy với độ tuổi và những gì Trình Tuệ Mai đã trải qua, cô đơn lâu như thế muốn tìm một người để an ủi, tâm tình cũng là điều dễ hiểu. Chỉ cần hai bên tự nguyện thì bỏ ra chút tiền mua vui cũng chấp nhận được.
Trình Tuệ Mai là người phụ nữ mẫn cán, sự mẫn cán này chắc chắn sẽ nổi bật trong gia đình. Khi Thành Phương còn là một công xưởng nhỏ, sự cống hiến cần mẫn và trung thành của chị ai cũng thấy, nhưng khi Thành Phương thoát ly khỏi phạm vi của một xí nghiệp nhỏ truyền thống dần dần chuyển hướng phức tạp và lớn mạnh tới mức cả đời này chị cũng không tưởng tượng được thì chị bắt đầu cảm thấy bất lực. Mấy năm gần đây chị không tham gia vào việc quản lý thực tế của công ty, mà chỉ dựa vào cổ phần trong tay, mỗi năm chia lợi nhuận, sống cuộc sống nửa nghỉ hưu an nhàn, sau đó có thêm người tình trẻ tuổi, đẹp trai bên cạnh nên chị càng ít khi tham gia cuộc họp cổ đông.
Anh cũng đã từng nói chuyện với chị về việc có bạn trai, chỉ cần chị vẫn giữ được sự tỉnh táo cơ bản, không nên coi mối quan hệ tiền bạc này là thật là được rồi. Có điều nếu chị thực sự hồ đồ thì anh phải sớm ra tay, đề phòng xảy ra chuyện.
Nhưng nụ cười của anh tắt ngấm khi Trình Tuệ Mai đột ngột suy sụp, sau đó những gì Viên Cảnh Thụy nghe được khiến anh buộc phải đứng lên sau những sự bất ngờ khó chống đỡ.
Sự trấn tĩnh Trình Tuệ Mai cố giữ biến mất trong tiếng khóc, lúc nói tiếp chị lấy tay che mặt, nước mắt không ngừng tuôn qua kẽ tay, giọng nói hàm hồ không rõ ràng, cả người rơi vào trạng thái đau khổ và sợ hãi cực độ.
“Không phải đâu, Cảnh Thụy, cậu ấy, cậu ấy có bệnh, đã chết rồi, đáng sợ quá, tôi không dám nói cho cậu biết nhưng bây giờ tôi cũng bị nhiễm rồi. Tôi đã đi kiểm tra ba lần, tôi bị cậu ấy truyền bệnh rồi, làm thế nào bây giờ? Tôi cũng sẽ chết!”.
Viên Cảnh Thụy đứng lặng im trước người phụ nữ dường như đã già đi mười mấy tuổi, năm đó Trình Tuệ Mai đã bốn mươi lăm tuổi, cuộc sống sung túc khiến chị luôn giữ được vóc dáng trẻ trung, nhưng chị đang khóc trước mặt anh, người co rúm lại, hai bàn tay không che hết được gương mặt, lộ ra những nếp nhăn hằn sâu, trông chị giống một bà lão bảy mươi tuổi.
Chị vẫn khóc và run rẩy đưa một cánh tay về phía anh, trên cánh tay ấy vẫn còn vương đầy nước mắt, tư thế khẩn cầu rất thảm thương.
Anh hít thở sâu rồi từ từ đưa tay ra ấn nhẹ lên cánh tay chị, sau đó đặt tay lên vai chị.
“Tôi biết rồi, đừng sợ, sẽ có cách giải quyết thôi”.
Bàn tay đàn ông mạnh mẽ đã làm giảm bớt sự cuồng loạn trong lòng Trình Tuệ Mai, mấy năm nay chị luôn dựa vào trực giác của một người phụ nữ tin tưởng và thuận theo mỗi quyết định của Viên Cảnh Thụy. Người đàn ông này nhỏ hơn chị rất nhiều tuổi, thông minh, kiên cường, có thủ đoạn, nhờ anh mà Thành Phương mới có ngày hôm nay, và anh cũng chưa giờ khiến chị thất vọng, khi nỗi sợ hãi tràn đến người đầu tiên chị nghĩ tới là anh.
Nhưng nỗi sợ hãi lần này anh không thể giải quyết được, tình nhân của chị, người mà chị yêu thích ấy, trẻ trung, đáng yêu, tuấn tú, ngoan ngoãn như một chú chim bồ câu, mỗi lần nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của cậu chị không thể nào ngờ rằng cậu lại trở nên đáng sợ đến thế, toàn thân thối nát, giống như một quả cam bị dập nát, những gì tốt đẹp nhất đều trở thành lời nguyền đáng sợ, chị sợ, thực sự sợ rồi, điều khiến chị tuyệt vọng chính là bản thân mình cũng đã bị nhiễm bệnh.
Chị ngẩng gương mặt đầy nước mắt lên nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình.
Chị không thích Viên Cảnh Thụy sao? Không, chị đã từng vô cùng khao khát có được anh, ai lại không yêu một chàng trai trẻ đẹp thế này chứ, huống hồ anh lại cường tráng như thế. Nhưng tình yêu này khiến chị thấy xấu hổ, chị sớm phát hiện ra mình không thể dùng sự hấp dẫn của một người phụ nữ để hấp dẫn anh, Viên Cảnh Thụy không bài xích phụ nữ nhưng anh không có hứng thú với chị.
Còn chị thì cô đơn như thế, sự thành công của Thành Phương mang lại tiền tài, thậm chí chị còn không cần dốc hết tâm sức, chỉ cần ngồi chơi hưởng lợi cũng được, cuộc sống như vậy trống rỗng tới mức đáng s