Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341839

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.

lòng. Cảm giác run rẩy ban nãy đã bị sự bi thương thay thế và ép cô lên tiếng: “Không, không phải như thế…”.
“Vậy là thế nào?”. Anh ngắt lời cô và tiến lại gần cô, như muốn tóm chặt lấy cô.
Cô lùi lại một bước và đưa tay ra chặn anh tiến lên, vì sự chênh lệch chiều cao và khí thế của hai người nên động tác này của cô rất buồn cười.
“Không, không được”. Cô đau khổ nói: “Chúng ta không giống nhau, cuộc sống của tôi khác cuộc sống của anh”.
“Có gì khác chứ? Ý em là nói gia đình em? Tôi biết tình hình gia đình em thế nào, tôi có thể chăm sóc cả nhà em, điều này có gì khó sao?”.
Anh không hiểu!
Đổng Tri Vy tuyệt vọng nhìn anh, anh hoàn toàn không hiểu cô đang nói gì.
“Tôi có thể chăm sóc mình và gia đình, nhà tôi sống rất tốt, không cần anh chăm sóc”.
“Lẽ nào em không muốn sống tốt hơn?”.
“Tôi muốn, nhưng tôi không cần người khác giúp mình sống tốt hơn, sẽ có rất nhiều lời ra tiếng vào, sẽ có nhiều người nhìn tôi với ánh mắt kỳ dị, tôi không muốn sống như thế, anh cũng biết tôi không bao giờ muốn thế”.
“Em sợ ánh mắt người khác? Có tôi thì ai còn dám khiến em khó xử?”. Anh nói vậy rồi tiến về phía cô một bước nữa.
Cô cũng lùi lại một bước, cho tới khi không còn đường lùi cô mới ngẩng đầu lên nhìn anh. Cảm giác giằng co, tuyệt vọng khiến gương mặt bình thường của cô trở nên kiên định hơn, cô trả lời: “Tôi, tôi sẽ khiến bản thân mình khó xử”.
“…”. Anh không nói gì nữa, sắc mặt và câu trả lời của cô khiến anh tức giận, và sự tức giận ấy khiến anh không nói được một lời nào nữa.
Nhưng cô không sợ vẻ mặt u ám của anh, cô dũng cảm nói: “Tôi là thư ký của anh, tôi tới đây để làm việc, tôi không xinh, cũng không đặc biệt. Tôi chỉ là một cô gái bình thường, không thể vì sự cao hứng nhất thời của anh mà thay đổi cuộc sống của mình, nếu anh nhất định ép tôi thay đổi thì tôi chấp nhận từ bỏ công việc này”.
Cô nói tới đây thì không thể tiếp tục được nữa, vì quá kích động nên cô khẽ thở dốc.
Bên dưới nhà có âm thanh vọng lên, là tiếng rau cho vào chảo dầu đang sôi, âm thanh này khiến hai người trong phòng cùng im lặng.
Đổng Tri Vy vẫn ở trong trạng thái cực kỳ căng thẳng, cô thở khẽ, như không dám tin mình lại có thể nói được những lời kích động như thế. Còn Viên Cảnh Thụy vẫn đứng cách cô trong gang tấc, đột nhiên anh mất đi dũng cảm và sức mạnh tiến lên, dù chỉ một bước.
Tiếng xào rau vẫn tiếp tục vang lên, mùi dầu mỡ và mùi thơm của rau chín đã bắt đầu lan tỏa khắp nơi khiến căn phòng yên tĩnh trở nên ồn ào hơn, nhưng sự ồn ào ấy lại càng làm nổi bật sự im lặng của hai người trong phòng.
Đổng Tri Vy cảm thấy mình sắp bị sự im lặng này bức bách tới mức không chịu nổi, nhưng Viên Cảnh Thụy đã nhanh hơn cô, anh quay lưng lại, giọng nói trầm buồn.
Anh nói: “Tôi biết rồi, em về đi”.
Cô không biết mình đã đi xuống nhà như thế nào, cô giúp việc nghe thấy tiếng động liền từ trong bếp đi ra, vừa lau tay vừa nói: “Cô Đổng xong việc rồi à? Ở lại ăn cơm đã, cá sắp hấp xong rồi”.
Cô vẫn có thể bình tĩnh đáp lại: “Không đâu, cháu về đây ạ”.
Cô không quay lại, cũng không biết anh đã đi từ phòng làm việc ra hành lang tầng hai, lặng lẽ nhìn theo bóng cô, nhìn cô biến mất sau cánh cửa, nhìn cánh cửa một lần nữa được khép lại.
Thế giới của anh cũng bị đóng một cánh cửa, tất cả mọi ánh sáng đều chìm vào bóng tối.
Hôm sau Đổng Tri Vy vẫn đi làm như bình thường, cả đêm không ngủ khiến đôi mắt cô thâm quầng, cơ thể không giấu nổi vẻ mệt mỏi.
Ngay cả mẹ cô cũng để ý tới sự bất thường của cô, sáng sớm bà lần vào phòng cô, ngồi bên giường với vẻ mặt lo lắng.
“Tri Vy, xảy ra chuyện gì à? Cả đêm cũng không ngủ”.
Đổng Tri Vy từ nhỏ đã vậy, gặp áp lực lớn là không ngủ được và không ngừng uống nước. Khi còn nhỏ mỗi lần đến kỳ thi, cả đêm không biết cô chạy ra chạy vào bếp và nhà vệ sinh bao nhiêu lần, đến bây giờ vẫn không thay đổi.
Con gái mình bà hiểu nhất, bà Đổng cả đêm đều nghe ngóng động tĩnh của con gái, cuối cùng không nhịn được liền lên tiếng hỏi.
Đổng Tri Vy nắm chặt tay mẹ, cô muốn nói gì đó nhưng trong lòng buồn bã không biết phải nói từ đâu.
Cô phải nói thế nào bây giờ? Nói vì cô từ chối vị tổng giám đốc nhân cách tốt, nhân phẩm tốt mà cô đã từng khoe với mẹ, vì thế một lần nữa mất việc?
Cô nói dối, cô nói tối qua không ngủ được vì dạ dày hơi khó chịu, có thể do gần đây ăn bên ngoài nhiều nên bị đầy bụng.
Mấy ngày gần đây cô thường xuyên tới nơi ở của Viên Cảnh Thụy làm thêm tới muộn, về nhà cũng không tiện nói đi đâu nên hết lần này tới lần khác lấy lý do cùng sếp đi dự tiệc.
Bà Đổng nghe vậy liền xót xa: “Sếp con cũng hay thật, gần đây sao lại nhiều tiệc tùng thế? Con xem dạ dày cũng có vấn đề rồi”.
“Cuối năm mà mẹ”. Đổng Tri Vy nói tới đây liền không kìm nén được nữa, cô áp mặt vào cánh tay mẹ thở dài.
“Mẹ biết, công ty nào tới cuối năm cũng bận rộn, hay là con xin nghỉ hai ngày, nghỉ ngơi cho khỏe, đừng để bản thân mệt quá”.
“Con không sao, chuyện nghỉ ngơi cứ để hai hôm nữa rồi tính”. Đổng Tri Vy cố gắng nói sao cho giọng mình t


XtGem Forum catalog