Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341840

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1840 lượt.

ợ, cuối cùng chị cũng không kiềm chế được sự quyến rũ của cơ thể trẻ trung, còn cơ thể ấy đã mang lại cho chị tai họa ngập đầu.
Ngọn nguồn của Thành Phương là gì? Chính là di sản mà người chồng đã mất để lại cho chị, hai phần ba số tài sản ấy là do chị giành lại được từ tay hai người con chồng, hai người con chồng của chị giống như hai quả bom không hẹn giờ, có thể nổ bất cứ lúc nào. Chị không còn bố mẹ, cũng không có con cái, một thân một mình, nếu chị chết, chị hi vọng mọi việc có thể được giải quyết hết sức cẩn thận, nhưng không biết phải làm sao để đảm bảo không xảy ra sai sót, chị cũng không biết ai có thể chăm sóc một người đang dần dần bước vào vực sâu tuyệt vọng như chị, ngoài Viên Cảnh Thụy ra.
Bắt đầu từ giây phút đó Viên Cảnh Thụy bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về đề nghị của Trình Tuệ Mai.
Anh bắt đầu cảm thấy với tình hình tinh thần hiện tại của Trình Tuệ Mai chắc chắn không thể tiếp tục sống nếu không có người chăm sóc, đương nhiên anh không có thời gian đích thân chăm sóc chị, nhưng dù có thuê nhân viên chăm sóc chuyên nghiệp đi nữa cũng vẫn cần anh giám sát, vì việc này nếu để lộ ra ngoài sẽ gây ra sự thay đổi lớn của công ty, Thành Phương đang trong quá trình chuẩn bị phát hành cổ phiếu ra thị trường, đây là điều anh không muốn nhìn thấy nhất.
Huống hồ với tình hình đầu tư của các nhà đầu tư nước ngoài hiện nay, đối phương nhất định sẽ yêu cầu có một ghế trong hội đồng quản trị, như thế tỉ lệ cổ phần trong tay anh và Trình Tuệ Mai cũng bị giảm đi, nếu anh và Trình Tuệ Mai có quan hệ hôn nhân thì chắc chắn họ sẽ có ưu thế tuyệt đối về mặt cổ phần.
Còn về tương lai…
Lần đầu tiên Viên Cảnh Thụy cảm thấy không muốn suy nghĩ về tương lai của mình, cảnh ngộ Trình Tuệ Mai gặp phải khiến anh xót xa, anh không muốn nghĩ quá xa.
Trước đêm kết hôn anh uống rượu cùng vài người bạn cũ, cũng coi như thông báo cho họ một tiếng. Lão Mộc và Hùng Tam đều sững sờ, Hùng Tam vẫn chưa kết hôn còn lão Mộc đã có vợ con, hai người cùng nhìn anh một hồi lâu, sau khi chắc chắn anh không hề say họ mới hỏi anh: “Cậu chắc chắn muốn kết hôn với chị ấy?”.
Anh ngạc nhiên hỏi: “Không được sao?”.
“Đương nhiên không phải thế, nhưng…”. Lão Mộc vốn ít nói, lên tiếng rồi lại không biết tiếp tục thế nào.
Hùng Tam nói tiếp: “Nhưng nếu anh lại gặp được người anh thích thì sao? Nghĩa là có cảm giác ấy với người con gái khác, không, có tình yêu ấy”.
“Con mẹ cậu mấy tuổi mà đòi nói chuyện tình yêu với tôi? Tôi đã từng yêu, đã biết nó như thế nào rồi. Hơn nữa, vì sao có cuộc hôn nhân này tôi và chị ấy đều hiểu rõ”.
Đương nhiên anh không thể nói chân tướng sự thật ra được còn Hùng Tam và lão Mộc đều nghĩ tới chuyện năm xưa, lập tức cảm thấy rất bùi ngùi.
Theo lệ cũ lão Mộc lại tìm thuốc lá vừa đưa cho anh vừa làu bàu: “Việc đó là cái đếch gì chứ”.
“Đúng thế, anh, lúc đó chúng ta đều còn trẻ, có điên cuồng mới không uổng phí tuổi trẻ, nhưng bây giờ anh đã là sếp lớn của công ty lớn rồi chuyện kết hôn cũng nên thận trọng”. Hùng Tam nói.
Viên Cảnh Thụy bật cười: “Cái gì mà thận trọng chứ? Thận trọng chính là không kết hôn với một người phụ nữ khiến tôi mê muội. Hai người nhớ cho kỹ, đàn ông gặp tình yêu chính là tai nạn, tình yêu có thể làm được gì? Khiến cậu đắc đạo thành tiên hay trường sinh bất lão? Điều tình yêu có thể làm được chính là khiến cậu từ một người bình thường trở thành một người mù, người điếc, ngoài người ấy ra không nhìn thấy, nghe thấy gì khác nữa, điên đảo tinh thần, khuynh gia bại sản vẫn còn tốt chán, đen đủi hơn là ngay cả bản thân mình cũng phải đem ra đền. Kết hôn vì cái gì chứ? Tôi quyết định thế này mới là thận trọng”.
Anh nói một tràng khiến lão Mộc và Hùng Tam không nói được gì, đặc biệt là lão Mộc không biết đang nghĩ gì mà đột nhiên lại cảm thấy bùi ngùi, khóe mắt hoe đỏ, anh ta ngửa cổ uống nửa lon bia, Hùng Tam uống cũng nhiều sau đó nói lảm nhảm mấy lời chẳng ai hiểu được, cuối cùng gào lên: “Không đúng, anh nghĩ linh tinh, sớm muộn anh cũng hối hận, sớm muộn cũng có một cô gái xuất hiện cho anh biết thế nào là báo ứng”.
Viên Cảnh Thụy không tức giận, ngày hôm sau anh vẫn cùng Trình Tuệ Mai đi đăng ký kết hôn. Cục dân chính toàn các cô gái trẻ, lúc trao giấy đăng ký kết hôn còn nhìn anh và Trình Tuệ Mai, nhìn họ xong lại cúi xuống nhìn tuổi trên giấy đăng ký kết hôn, rồi lại ngẩng đầu nhìn hai người, cứ nhìn đi nhìn lại khiến Trình Tuệ Mai chau mày. Anh không để ý chuyện ấy mà còn mỉm cười, cúi xuống hỏi họ: “Có vấn đề gì không?”. Chỉ một câu nói khiến tất cả các cô gái đỏ bừng mặt.
Lúc ra khỏi cục dân chính anh nhận được điện thoại của Hùng Tam, hỏi anh đã lấy giấy đăng ký kết hôn chưa? Anh nói lấy rồi, Hùng Tam liền xin lỗi vì hôm qua uống say nên đã nói mấy lời vớ vẩn, mong anh đừng để tâm, anh cười cúp máy rồi quay lại nhìn Trình Tuệ Mai.
Chị đã ngồi đợi sẵn trong chiếc xe đỗ ngoài cổng, cửa mở sẵn, chị nhìn anh cười và không nói gì, vẻ mặt như trút được gánh nặng, giống như vô số áp lực đáng sợ đã chuyển hết sang người anh, còn chị cuối cùng cũng c