Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.

không, không, là cháu không có…”. Đổng Tri Vy luống cuống.
“Con trai bác bác biết chứ, Tri Vy à, Cảnh Thụy thích cháu, cho dù nó chưa nói ra nhưng bác nhìn là bác biết”.
Chỉ một câu nói nhưng cũng khiến hai má cô đỏ bừng, đúng lúc này chuông cửa vang lên.
Hai người cùng nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, bà Viên lẩm bẩm: “Chắc chắn là bà Triệu lại tới tìm bác buôn chuyện đây mà, đã bảo bà ấy là tối nay bận rồi, cái bà này thật là, không nhớ gì cả”. Nói xong bà đứng dậy ra mở cửa.
Đổng Tri Vy xem giờ rồi thở phào, chưa tới tám giờ, lúc này chắc Viên Cảnh Thụy vẫn đang ở bữa tiệc, anh là khách mời chính cho dù có về sớm cũng không thể nào về giờ này được.
Chỉ cần không phải Viên Cảnh Thụy thì ai đến đây làm khách cũng tốt, như thế cô có thể xin phép về sớm, không cần phải trả lời những câu hỏi khiến cô há hốc miệng ra nữa.
Đổng Tri Vy đẩy ghế đứng dậy: “Để cháu mở cửa cho ạ, chúng ta cũng ăn xong rồi, lát nữa cháu dọn dẹp cho bác rồi xin phép về ạ”. Nói xong cô liền ra ngoài mở cửa và đối diện với người đang đứng bên ngoài.
Cả hai cùng sững lại.
Người đang đứng bên ngoài là Trần Văn Văn, Đổng Tri Vy hoàn toàn không ngờ mình sẽ gặp Trần Văn Văn ở đây, Trần Văn Văn cũng vậy, hai người đều tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.
“Tri Vy à, ai thế?”. Trong nhà vọng ra tiếng nói và tiếng bước chân của bà Viên, khi ra tới cửa bà chợt dừng lại, thấy Trần Văn Văn đang xách một túi hoa quả, hoa tươi và quà đứng ngoài, bà chỉ tay về phía cô ấy, vẻ mặt ngập ngừng không đáng dám tin.
Trần Văn Văn nhận ra bà Viên ngay, cô lập tức rời ánh mắt khỏi Đổng Tri Vy và mỉm cười nói: “Cháu chào bác, cháu là Trần Văn Văn, bạn học cùng đại học với Cảnh Thụy”.
Mấy giây sau bà Viên mới từ từ à một tiếng và nói: “Là cô à”.
Đổng Tri Vy hơi ngại: “Thưa bác, cháu xin phép về trước, bác và chị Trần cứ từ từ nói chuyện”.
Bà Viên không nhiệt tình lắm với vị khách đột ngột xuất hiện này, bà kéo tay Tri Vy không cho cô về: “Cháu vội gì chứ, không phải đã nói tối nay đến chơi với bác sao, không có việc gì đâu”. Nói xong bà quay sang Trần Văn Văn: “Cô tới tìm Cảnh Thụy à? Nó không ở đây, cũng không biết khi nào về đâu”.
Thái độ rất lạnh nhạt.
Trần Văn Văn vẫn mỉm cười rất lịch sự còn đưa hai tay cầm giỏ quà lên: “Bác gái, hôm nay cháu tới thăm bác ạ, Cảnh Thụy có biết”. Sau đó quay sang nói với Tri Vy: “Tri Vy, gặp cô ở đây thật trùng hợp”.
“Hai người biết nhau?”. Bà Viên ngạc nhiên.
“Chị Trần và sếp Viên cùng tới công ty rồi ạ”. Đổng Tri Vy giải thích.
“Thế à?”. Bà Viên tỏ rõ sắc mặt không vui.
Đổng Tri Vy rất ngại, bà Viên là người miệng nói tay làm, miệng nói chuyện nhưng tay vẫn túm chặt tay cô không buông, Tri Vy bất lực, ba người đứng ngoài cửa nói vài câu, Trần Văn Văn cũng không đòi vào nhà, hỏi thăm mấy câu rồi tự động xin phép về.
“Hôm nay cháu mạo muội tới thăm bác, chưa báo trước đã tới rồi, bác với Tri Vy đang ăn tối ạ? Cháu không làm phiền nữa, lần khác cháu tới”.
Bà Viên gật đầu, không giữ lại, Đổng Tri Vy cũng không biết nói gì đành nhìn Trần Văn Văn ra về.
“Kệ cô ta, chúng ta nói tiếp chuyện”. Nói xong bà kéo Tri Vy vào nhà rồi đóng cửa: “Sao cô ta lại quay về chứ? Còn tới tận đây tìm Cảnh Thụy? Việc này sao cháu không nói với bác, lẽ nào hai đứa cãi nhau vì chuyện này…”.
“Bác đừng hiểu nhầm, cháu chỉ là nhân viên của Thành Phương, chị Trần mới là bạn học cũ của sếp Viên, hai người đã quen nhau lâu lắm rồi”.
“Ừ, giá mà không quen cô ta có phải tốt không, chỉ cần nhớ tới cô ta là nhớ lại bao chuyện bực mình”. Bà Viên bực bội nói.
Đổng Tri Vy đã từng nghe chuyện ngày trẻ của Viên Cảnh Thụy và Trần Văn Văn, cũng đủ thấu hiểu phản ứng của bà Viên, nhưng mấy lời sau đó của bà Viên khiến cô không chống đỡ nổi.
“Tri Vy, chuyện này là do con trai bác không tốt, bây giờ bác gọi điện cho nó bảo nó về chuộc tội với cháu”.
“Đừng, đừng, bác…”. Đổng Tri Vy cuống lên: “Sao bác không nghe cháu nói chứ, cháu và sếp Viên không có mối quan hệ như bác nghĩ đâu, cháu… anh ấy… cháu…”.
Đổng Tri Vy nói tới đây thì chuông điện thoại reo, vừa reo vừa rung, cô cúi đầu nhìn, màn hình nhấp nháy mấy chữ rất bắt mắt, ngay cả bà Viên cũng nhìn thấy và bảo: “Đúng lúc quá, Cảnh Thụy gọi điện tới kìa”.
Đổng Tri Vy nghe điện thoại, đầu bên kia vang lên giọng Viên Cảnh Thụy, câu đầu tiên là: “Em đang ở đâu?”.
Cô mở miệng nhưng không biết phải trả lời thế nào, tim đập liên hồi, lòng bàn tay túa đầy mồ hôi, như đang vụng trộm làm chuyện mờ ám bị người ta bắt được.
Bà Viên đứng bên đã trả lời thay cô: “Tri Vy đang ở nhà mình”.
Đổng Tri Vy bịt chặt điện thoại nhưng không kịp, Viên Cảnh Thụy hỏi lại đầy ngạc nhiên: “Em đang ở nhà tôi?”.
Trong lòng Đổng Tri Vy khẽ kêu trời, không thể không đáp: “Vâng, chuyện là thế này…”.
Anh ngắt lời cô: “Tối nay có một cuộc họp gấp cần em tham gia, tôi bảo bác Trần tới đón em, mẹ tôi… em nói với bà lát tôi sẽ gọi cho bà sau”. Nói xong anh cúp máy.
“Sao rồi, sao rồi?”. Bà Viên đứng bên vội vã hỏi.
Đổng Tri Vy cúp máy rồi mỉm cười nói: “Khô


XtGem Forum catalog