The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.

m bác thế? Giận gì bác à?”, rồi sau khi nghe được câu trả lời của cô đã vui sướng thế nào.
Cô thích mẹ Viên Cảnh Thụy và mong muốn bà vui vẻ, cô không muốn những hiểu nhầm không cần thiết khiến bà buồn.
Một mình Đổng Tri Vy ngồi ở văn phòng ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng cô vẫn quyết định đi, Viên Cảnh Thụy không ở cùng mẹ, huống hồ cô biết tối nay anh có một buổi tiệc vô cùng quan trọng phải tham gia. Buổi tiệc này do một số công ty hợp tác muốn chúc anh roadshow giới thiệu cổ phiếu thành công nên bày ra, với kinh nghiệm của cô thì những buổi tiệc thế này thường kéo dài tới nửa đêm canh ba. Cô tan ca là tới chỗ bà Viên ngay, cho dù Viên Cảnh Thụy có nổi hứng tới thăm mẹ thì khi buổi tiệc kết thúc cô cũng đã ra về.
Sau khi tan ca Đổng Tri Vy ra về đúng giờ khiến tất cả mọi người trong phòng hành chính đều kinh ngạc.
Bà Viên vẫn ở trong khu phố cổ, không vì chuyện bị bắt trói lần trước mà thay đổi cách sống. Người già vốn rất cố chấp, có điều Viên Cảnh Thụy cũng có cách đối phó của mình. Sau khi xảy ra chuyện anh đã mời vệ sỹ đi theo bà, công khai thì bị bà từ chối, sau đó đã chuyển sang anh ngấm ngầm, chỉ khổ thân mấy vệ sĩ, rõ ràng là làm việc quang minh chính đáng nhưng vẫn phải nấp nấp trốn trốn, làm việc gì cũng không dễ dàng.
Để tiết kiệm thời gian cô đã gọi taxi đi, suốt dọc đường cố gắng nghĩ một số chuyện để phân tán sự chú ý của mình, lúc gần tới nơi thấy bên đường có hàng hoa quả cô liền xuống mua ít bưởi và anh đào mà người già thích ăn, sau đó xách hai túi to bước vào ngõ hẻm.
Cô hi vọng mình có thể làm cho bà vui, hơn nữa cô nghĩ đến lúc này rồi chuyện hiểu nhầm trước đây chắc sẽ tự biến mất. Mặc dù sâu thẳm trong lòng thỉnh thoảng vẫn cảm thấy lưu luyến.
Cô là người mâu thuẫn như thế đấy, rõ ràng biết thứ hấp dẫn nhất, quyến rũ nhất trên thế giới này đang bày ra trước mắt nhưng cô vẫn bịt mắt quay lưng bước đi, sau đó lại hối hận, hận mình không đủ dũng cảm. Có lúc tham lam cũng là một loại dũng cảm, bây giờ đã tới mức khi ở gần Viên Cảnh Thụy cô sẽ bị ảnh hưởng, thỉnh thoảng khi anh bước tới bên cô nhưng không nhìn cô, không nói chuyện với cô, đột nhiên cô nhớ lại những hồi ức cô muốn ép mình quên đi, những hồi ức ấy khiến tim cô tan vỡ.
Đổng Tri Vy vừa đi vừa nghĩ, lúc ngẩng đầu lên đã tới cửa nhà bà Viên. Cô bấm chuông, cửa tự động mở, bà Viên thấy cô liền mỉm cười, gương mặt đầy nếp nhăn nở rộ như một đóa hoa.
“Mau vào đây, ngửi xem có thơm không? Bác đang làm món thịt kho”.
6
Bà Viên không chuyển khỏi đây, tới giờ vẫn sống trong căn nhà kiểu cổ này, Viên Cảnh Thụy không khuyên được mẹ chuyển đi nên đành mua lại nhà trên, nhà dưới và sửa sang lại để mẹ anh sống thoải mái hơn một chút.
Bà Viên sống một mình, có một cô giúp việc làm theo giờ, mỗi tuần ba lần tới đây giúp bà dọn dẹp nhà cửa, cũng chỉ là lau cửa sổ, người già thích sạch sẽ nên trong nhà không có lấy một hạt bụi, chỗ nào cũng sáng bóng.
Trong điện thoại bà Viên nói sẽ nấu món ngon, khi Đổng Tri Vy tới nơi các món ăn đã bày đầy bàn. Hai người ngồi ăn cơm bên chiếc bàn nhỏ trong bếp, món thịt kho thực sự rất ngon, Đổng Tri Vy ăn hết một bát cơm to với canh lúc nào không biết, bà Viên rất vui, không ngừng gắp thức ăn cho cô rồi nói chuyện với cô về cách làm món thịt kho.
Mẹ Đổng Tri Vy mắt vốn không tốt nên ngay từ nhỏ cô đã quen làm việc nhà. Hai người nói đến nấu ăn thì rất hào hứng, chỉ riêng nói chuyện nấu thịt kho thế nào cho ngon mà nói tới mười mấy phút, còn nói tới chuyện nướng tôm, bung lươn và xào cà tím, khu bếp nho nhỏ rộn rã tiếng cười.
Bà Viên vừa nói vừa thở dài: “Vẫn là có người nói chuyện cùng mới vui thế này, bình thường bác đều ăn cơm một mình, buồn chết đi được”.
Đổng Tri Vy an ủi: “Tổng giám đốc Viên bận quá thôi chứ thực ra anh ấy quan tâm tới bác lắm ạ”.
“Bác biết, nhưng nhà cửa lạnh lẽo quá, cháu nhìn đấy, trong nhà đến tối chỉ có mình bác ngủ, nếu có vài đứa trẻ con chạy đi chạy lại thì vui biết mấy”.
Đổng Tri Vy sững người, không hiểu câu chuyện chuyển sang chủ đề trẻ con từ bao giờ.
“Tri Vy à, bố mẹ cháu năm nay bao nhiêu rồi?”.
“Bố cháu sáu mươi, mẹ cháu kém bố cháu hai tuổi”. Thấy bà Viên không nhắc chuyện trẻ con nữa cô thở phào.
“Vậy bố mẹ cháu không vội à?”. Bà Viên vội hỏi.
“Dạ?…”. Đổng Tri Vy bị hỏi bất ngờ chỉ thốt lên được một tiếng.
“Cháu thấy đấy, Cảnh Thụy ngoài ba mươi rồi, cháu cũng đâu còn nhỏ, chuyện của hai đứa khi nào thì tính đây? Hai đứa không vội nhưng bác vội rồi, đợi vài năm nữa bác không trông nổi trẻ con đâu, bác không thích thuê bảo mẫu trông trẻ, làm gì có ai đáng tin cậy bằng người nhà, cháu nói đúng không?”.
Đổng Tri Vy hoảng hốt thật sự: “Thưa bác, sao bác lại nghĩ cháu với tổng giám đốc Viên…”.
“Sao cháu vẫn gọi nó xa cách thế?”. Bà Viên chau mày, sau đó cơm cũng không ăn nữa mà buông đũa xuống đưa hay tay nắm lấy tay cô: “Hai đứa cãi nhau à? Bác biết mà, chắc chắn là lỗi của nó rồi, cái thằng ấy từ bé đã không biết dỗ dành phụ nữ, cháu nói đi, có bức xúc gì bác giải quyết cho cháu”.
“Anh ấy không…