Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.

ết quả đâu”.
“Không phải chứ? Bên cạnh loại đàn ông ấy ai có kết quả được? Đương nhiên là có gì hưởng thụ thì phải hưởng thụ, có thì tốt đẹp thì cứ giành lấy đã, thời buổi này ai còn nghĩ tới kết quả, không quan tâm tới lâu dài mà chỉ quan tâm tới đã từng có thôi”.
“Cậu nói không đúng”. Đổng Tri Vy cúi đầu kêu lên, hai má đỏ bừng.
Bàn bên cạnh đã có người chú ý nhìn sang, Mai Lệ thấy cô kích động như vậy cũng giật mình, vội vã lắc đầu: “Được rồi, được rồi, cho dù tớ nói sai thì Tri Vy này, tớ biết cậu, tớ hiểu cậu, cậu không thích ai đó thì chỉ là không thích, chứ không hề để ý xem anh ấy có nhiều tiền bạc thế nào, đúng không? Nhưng tớ cảm thấy sếp thích cậu lắm đấy, cậu đừng trách mọi người nói này kia sau lưng cậu, ngay cả tớ cũng nghĩ không thông, nếu sếp không thích cậu thì sao có thể đối tốt với cậu thế chứ? Nháy mắt đã đẩy cậu lên vị trí giám đốc?”.
“Tớ…”. Đổng Tri Vy không biết phải nói sao, một hồi lâu mới lên tiếng: “Tớ cũng cảm thấy bất ngờ, có thể do vị trí này thiếu người”.
“Tớ biết cậu mẫn cán, thay người khác chắc họ cũng không làm được. Có điều nói đi cũng phải nói lại cũng là sếp cho cậu làm, anh ấy đối với cậu thực sự rất tốt, tớ thấy khi đàn ông theo đuổi phụ nữ mới tốn nhiều tâm sức như thế”.
“Tớ đã nói rồi, điều này không thể nào đâu”. Đổng Tri Vy cố gắng dùng giọng điệu bình thường nói câu đó, không muốn kích động như ban nãy nhưng cô cúi gằm mặt xuống, cái cổ trắng ngần của cô gập lại khiến người khác cảm nhận được cô đã phải chịu quá nhiều gánh nặng.
Mai Lệ im lặng, như thể cô không biết mình phải nói gì nữa, bỗng như nhớ ra điều gì, cô búng ngón tay: “Đúng rồi, Hà Vĩ Văn nghỉ việc rồi, cậu biết chưa?”.
“Tại sao?”. Chủ đề thay đổi quá nhanh khiến Tri Vy vội ngẩng đầu lên.
Mai Lệ lại thở dài: “Còn vì sao nữa, thành tích kém quá chứ sao, kì sát hạch bên phòng kinh doanh cũng không qua, cậu ấy cũng không ở lại được nên nghỉ việc”.
“Nhưng cậu ấy từ chức rồi thì có thể đi đâu?”.
“Về quê thôi, với tính cách của cậu ấy có ở lại Thượng Hải cũng không có tiền đồ, thà về quê tìm việc nào đó thực tế hơn, tìm cô gái kết hôn nữa là xong”. Mai Lệ xòe tay, nói: “Thực ra cậu ấy thực sự rất thích cậu, nhưng cậu biết đấy bây giờ cậu đã làm quản lý cao cấp rồi, còn cậu ấy… đàn ông cũng phải giỏi giang một tí, nếu không mặt mũi đâu mà đứng cạnh đàn bà, nói gì tới việc theo đuổi cậu”.
Đổng Tri Vy lắc đầu: “Không phải thế, Hà Vĩ Văn là người tốt, tấm lòng của cậu ấy tớ hiểu, chỉ là tớ không thể đồng ý, không phải vấn đề của cậu ấy”.
Mai Lệ nháy mắt: “Nếu cậu ấy có điều kiện như sếp, cậu còn không đồng ý sao?”.
“Mai Lệ, con người chỉ ở bên người bình đẳng với mình mới có thể hạnh phúc, cho dù là một cô gái đi nữa nếu cô ấy không thể cùng một người đàn ông đứng trên cùng nấc thang thì cũng không có tư cách ở bên cạnh người ấy”.
Mai Lệ để lộ vẻ mặt rất kỳ lạ rồi thở dài, nói: “Vớ vẩn, phụ nữ quan trọng nhất là dựa dẫm vào người khác, đợi đàn ông của mình yêu thương, phụ nữ nếu lợi hại như đàn ông thì cần đàn ông để làm gì chứ?”.
Đổng Tri Vy cúi đầu động động đũa, trả lời: “Mau ăn đi, lát nữa còn về làm việc”.
Khi Đổng Tri Vy về tới văn phòng thì điện thoại trên bàn đang reo, bên kia đầu dây là tiếng của giám đốc thị trường, cô nói chuyện với ông ấy được một lúc thì điện thoại di động trên bàn cũng reo. Số điện thoại hiện lên trên màn hình khiến cô phải nhanh chóng kết thúc cuộc điện thoại bàn, cô vội ấn nút nghe di động rồi cẩn trọng lên tiếng:
“Thưa bác, bác gọi điện cho cháu ạ?”.
Giọng bà Viên ở đầu dây bên kia cũng khá e dè, dường như đang gặp phải chuyện gì đó khó xử.
Bà hỏi Đổng Tri Vy: “Tri Vy, sao gần đây cháu không tới thăm bác thế? Giận gì bác à?”.
Bà nói như thế khiến Tri Vy đỏ bừng mặt.
Từ nhỏ cô đã quen chăm sóc bố mẹ, không muốn nhìn thấy, nghe thấy người lớn buồn, huống hồ bà Viên đối xử rất tốt với cô, cô thích người phụ nữ thẳng tính này, những ngày được nghe bà kể chuyện vui ngày bé của Viên Cảnh Thụy là hồi hức vui tươi và bí mật của cô, cô cảm thấy mình khiến bà nói câu này qua điện thoại là một tội lỗi.
Cảm giác tội lỗi khiến Đổng Tri Vy lập tức lên tiếng, quên mất mình phải nói “Gần đây công ty rất bận” hoặc “Nhà cháu có chút việc bận nên cháu không đi được”, cô đã nói: “Không phải đâu ạ, cháu vẫn luôn nhớ bác, bác có muốn ăn canh không ạ, cháu hầm canh mang tới cho bác”.
Bà Viên bên đầu máy bên kia mỉm cười: “Chỉ có cháu mới chu đáo thế, không cần mang gì tới đâu, tối nay tới nhà bác ăn cơm, bác nấu món ngon cho mà ăn”.
Đổng Tri Vy sững người rồi lặp lại câu nói trong vô thức: “Đến nhà bác ăn cơm?”.
Bà Viên khẳng định: “Đúng thế, đã nói rồi đấy, bác đi mua thức ăn đây”. Nói xong liền cúp máy, không để Đổng Tri Vy có thời gian từ chối.
Phản ứng đầu tiên của Đổng Tri Vy là lập tức gọi lại, nói tối nay cô không đi được.
Ngón tay đã đặt trên nút gọi lại nhưng cô không thể nào ấn xuống được.
Cô phải từ chối bác ấy sao? Cô vẫn còn nhớ câu đầu tiên khi bà Viên gọi điện: “Tri Vy, sao gần đây cháu không tới thă


pacman, rainbows, and roller s