Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thịt Không Vui

Không Thịt Không Vui

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341845

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.

ết lập kế hoạc, dồn hết sức bắt đầu lại, tiến hành. Đối với một sự việc, cố chấp hơn mười năm, quyết tâm lớn như vậy thường thường điều kiện trước tiên là phải thành công.”
“Thực tế chúng tôi âm thầm thu mua mấy phần tử bang hội tham lam, để cho bọn họ lần lượt chọc giận bang Thanh Nghĩa, cũng để cho bang Thanh Nghĩa tiêu diệt bọn họ theo thứ tự, mục đích chính là tạo ra tình huống biến Lý Phong thành một người muốn độc chiếm trong mắt mọi người. Tôi nhớ em cũng rất hiểu rõ, kể từ hơn hai mươi năm trước sau khi Nghĩa An đường thất thế ngã xuống, tất cả công việc chính là do bang Thanh Nghĩa nắm, hội Tam Tào biết, bang Ngũ Hổ cùng chung quyết định, hơn hai mươi mấy năm không có người đứng dầu năm quyền, đã đủ dài, ba bang hội thật ra thì đều có ý muốn độc chiếm, nhưng kiêng kỵ thực lực bang hội còn lại, không dám ra tay.”
“Đúng là, do chúng tôi sắp đặt, bang Thanh Nghĩa rốt cuộc bị đội lên cái mũ rục rịch âm mưu, trở thành cái gai cho mọi người chỉ trích. Mặt khác, thông qua quan hệ bên phía tôi, số vốn lưu động đáng kể của bang Thanh Nghĩa đã không cánh mà bay, trong thời gian ngắn thực lực giảm mạnh, rất nhiều kế hoạch chuẩn bị tranh đâu đều không thể hoàn thành. Lý Phong cũng thấy chuyện có chút không đúng, liền hạ lệnh đề phòng nghiêm ngặt, rất nhiều hoạt động đều không bị tiết lộ nữa. Nhưng tối ngày hôm qua là ngày họp mặt của ba bang hội, nhưng nếu không đi, sẽ tạo ra cho nhiều phiền phức hơn, Lý Phong chỉ có thể chọn đi đến cuộc họp mặt.”
“Cuôc họp được tổ chức trên một chiếc du thuyền xa hoa, ba bên đều mang theo người, ngoài ra, Lý Phong còn âm thầm bố trí hơn mười con thuyền, chỉ cần mình gặp nguy hiểm, người trên thuyền khác sẽ ngay lập tức đến gần, tiến vào du thuyền. Hắn vốn cho là lần này là vạn vô nhất thất (Bonei: ý là tuyệt đối không có sai sót), vậy mà bị Tam Tào phát hiện, bang Ngũ Hổ từ đầu đã bị bọn họ thuyết phục, từ trên đường đến cuộc họp mặt, hai bang liên hợp, cùng chung sức đối phó Lý Phong. Mà vào lúc sau khi cuộc chém giết bắt đầu, thế nhưng hơn mười con thuyền kia vẫn không có động tĩnh gì. Cuối cùng, Lý Phong trúng tám phát súng, từng phát đều trúng nơi nguy hiểm, không cứu được mà chết.”
Còn có rất nhiều chi tiết Hồng Thiếu Nhu không có nói tới, nhưng tôi đã đoán ra toàn bộ: “Là dì Bích bán đứng Lý Phong, là dì động tay động chân, khiến cho người trên hơn mười con thuyền kia không đến cứu Lý Phong phải không?”
Hồng Thiếu Nhu không có giấu diếm: “Không sai, dì Bích của em đã tiết lộ tin tức này, người của bang Thanh Nghĩa trên thuyền kia, tất cả đều bị giết, trong cùng một lúc.”
Máu như bọt biển, từng lớp một trải lên trên mặt biển, như thù hận, nồng đặc không tan được.
“Thật ra thì bản lĩnh Lý Phong không tệ, nhưng trước khi cuộc chiến bắt đầu, dì Bích của em đã hạ thuốc vào trong rượu của lão ta, để cho lão hành động chậm chạp, đành chịu trận mà chết.” Hồng Thiếu Nhu tiếp tục nói ra những điều tôi không muốn biết, nhưng lại không thể không nghe chân tướng sự thật.






Ta cảm thấy được chính mình cũng uống cái ly rượu có thuốc trước khi chết kia của Lý Phong, tay chân đang từ từ mất đi tri giác: “Bồi cổ, Lý Cát, bọn họ như thế nào?”
“Yên tâm, bọn họ cũng không có mặt trên thuyền, ít nhất thì về cơ thể không có gì đáng ngại.”
“Như vậy, dì Bích đâu?”
“Cô ta vẫn an toàn.”
Lời nói của Hồng thiếu nhu làm cho tôi tạm thời an tâm.
“Nếu như mà tôi đồng ý, trong cái kệ trung bậy đó chỉ để mình em được tự do thì sao?” Hồng Thiếu Nhu làm ra vẻ nhượng bộ.
Hắn đã nhượng bộ một bước lớn, chỉ là đó không phải là điều tôi muốn, cho nên nhượng bộ lớn hơn nữa cũng không thể khiến tôi thỏa mãn: “Nếu như nhất định phải bao nuôi, vậy thân phận của tôi, nhất định là người thu thâp đồ cổ.”
“Chúng ta đang thảo luận, em là người bao nuôi đàn ông sao?” khóe miệng bên phải của Hồng Thiếu Nhu thoáng nâng cao, hàm răng rất trắng. Mang theo tia sáng hơi bén nhọn.
“Tại sao lại không chứ? Chỉ cần anh là gười mạnh nhất, như vậy thì không có phân biệt nam nữ rồi.” Tôi nói ra câu nói mà dì Bích đã từng nói với tôi.
“Em muốn làm người mạnh nhất sao?” Hồng Thiếu Nhu hỏi, mắt hắn nhìn xuống tôi, mặc dù vẫn là đôi mắt luôn híp lại.
Tôi không nhìn hắn nữa, mà là đem tầm mắt đặt ở trên trần nhà, ánh đèn nhu hòa, giống như là ánh lửa nhàn nhạt: ” Trước kia không muốn, nhưng là hiện tại. . . . . .” Chính là lần đầu tiên tôi muốn trở thành người mạnh nhất.
Nếu như mà tôi đủ mạnh, liền có thể sớm ngày tìm ra những kẻ núp phía sau bọn họ, và cũng sẽ không xảy ra cục diện rách nát như bây giờ.” Nhưng tôi không hy vọng em sẽ trở nên mạnh hơn. . . . . . Tôi hy vọng em sẽ lẳng lặng đợi ở bên cạnh tôi, an tâm hưởng thụ tất cả những gì tôi cho em.” Nói xong, khóe miệng Hồng thiếu nhu cười càng sâu, trên môi càng nổi lên nét đẹp sáng chói.
Sau đó, hắn cúi người xuống lần nữa, hôn tôi.
Cánh môi của hắn, như có một chút lạnh lẽo, giống như tính chất của Ngọc Thạch, trởn bóng, tao nhã.
Mà lưỡi của hắn, c