Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1736 lượt.
Khánh Khánh lên, đặt cô ngồi lên bờ, lại để bàn tay cô trong lòng bàn tay mình, anh ngẩng đầu lên từ trong nước, sắc mặt hồng hào, dường như thấm đẫm nước, dưới ánh trăng tinh túy, vô cùng tuấn mỹ.
Anh cười rộ lên hơi giống trẻ con: “Bây giờ thì anh biết, trước giờ em vẫn ghen.”
“Cái gì! Tôi không có!” Trầm Khánh Khánh phản ứng dữ dội, cười lạnh thật lớn, lại bị anh nắm chặt tay không thể nào phản kháng.
“Vì sao em lại để ý thứ này?” Ngón trỏ Trữ Mạt Ly chỉ vào mặt dây chuyền, ánh sáng bạc như ẩn như hiện.
Trầm Khánh Khánh nghẹn lời, cô quả thật bực bội, đến mức sắp nổ tung, cô cắn môi, lạnh lùng nói: “Tôi ghét anh, anh thật sự rất đáng ghét! Tôi phiền chán anh thay đổi thất thường, trước kia coi thường xoi mói tôi, rồi lại ở sau lưng tôi làm nhiều như vậy, bây giờ đột nhiên tốt với cô, khiến tôi chẳng hiểu ra sao cả. Nhưng, mặc kệ anh làm gì cho tôi, đối với tôi như thế nào, cũng không phải vì tôi…”
Trầm Khánh Khánh có phần không nói được, cô chán ghét Trữ Mạt Ly, nhưng cô càng chán ghét bản thân chịu ấm ức như vậy.
“Em nghĩ như vậy sao?”
Trữ Mạt Ly thở dài, rời khỏi mặt nước ngồi cạnh cô, trầm mặc một lát, chỉ nghe giọng nói anh vang lên từ trên cao: “An Thiến nói gì em cũng không nên để trong lòng. Bởi vì, so với bất cứ ai, tôi đều biết rõ mình đang làm gì, cũng biết rõ làm vì ai. Em có thể hỏi tôi ba câu hỏi, về cô ấy, xem như bù lại chuyện tôi nợ em.”
Anh phá lệ chủ động nhắc đến người kia, Trầm Khánh Khánh đứng lên nghiêng đầu, thấy sườn mặt của anh, thật sự không rõ buồn vui.
Thật muốn hỏi nhiều, nhưng Trầm Khánh Khánh bỗng nói không thành lời, giống như chiếc hộp Pandora, cô vừa muốn mở ra, lại vừa không dám.
“Cô ấy… Tôi rất giống cô ấy sao?”
Trữ Mạt Ly nheo mắt, suy nghĩ một chút, chữ “nhớ lại” viết lên trên mặt: “Một số điểm giống, một số điểm không giống.”
Đối với đáp án này, Trầm Khánh Khánh không vừa lòng lắm, cô lại hỏi: “Giống hay không giống?”
“Ngoại hình thần thái giọng nói đều giống, cái không giống là…” Trữ Mạt Ly cười cười, “Nội tâm.”
Trầm Khánh Khánh nhíu mày: “Anh có thể đừng nói mông lung như thế được không, khó chịu lắm, tôi nghe không hiểu.”
Trữ Mạt Ly xảo quyệt nói: “Tôi chỉ đồng ý trả lời, em nghe có hiểu hay không không liên quan gì tới anh. Còn một câu hỏi cuối cùng.”
Trầm Khánh Khánh nghẹn họng trân trối, không ngờ thoáng cái đã bị anh giật mất hai câu hỏi, cô đắn đo thật kỹ một phen, không thể lãng phí cơ hội cuối cùng: “Hai người, ly hôn chưa?”
Tim cô đập thật mạnh, không khỏi ôm chặt chính mình.
Trữ Mạt Ly hít một hơi, ánh mắt có phần trống rỗng, máu đọng nơi khóe môi bất giác đã khô lại, hiện lên vẻ đẹp cám dỗ.
“Còn nhớ em đã hỏi tôi từng bị người ta vứt bỏ không. Đáp án là, đương nhiên.”
Hô hấp Trầm Khánh Khánh cứng lại, không thể tin nổi.
“Tôi bị bỏ lại, cô ấy một mình rời đi.”
Trầm Khánh Khánh đợi một lát, không thấy nói, không kìm được lại hỏi: “Đi đâu?”
Trữ Mạt Ly đứng dậy, lấy khăn tắm quàng lên người Trầm Khánh Khánh, hờ hững nói: “Em còn muốn tôi nói gì nữa, biết đáp án là đủ rồi.”
“Vậy bây giờ cô ấy ở đâu?”
Trữ Mạt Ly cứng ngắc, nhìn cô một hồi, đột nhiên chau mày: “Ba câu hỏi của em đã hỏi xong rồi.”
Hy vọng của Trầm Khánh Khánh tan biến như bọt biển, cô chưa từ bỏ ý định, đuổi theo hỏi: “Cô ấy còn sống đúng không, vì sao anh không đi tìm cô ấy, cô ấy chính là mẹ Liễu Liễu, chẳng lẽ vì cô ấy rời bỏ anh nên anh không bỏ xuống được cái tôi sao?”
“Tôi tìm được em rồi.” Trữ Mạt Ly xoay người, ngữ khí còn kiên định không thể tin.
Trầm Khánh Khánh muốn tránh cũng không thể tránh được ánh mắt anh, cũng không thể có phản ứng gì: “Có ý gì…”
“Thật ra em hiểu tôi có ý gì, chuyện này vốn không phải trò đùa, em biết đấy.”
Lần đầu tiên anh nói rõ ràng như vậy, cô không thể giả vờ choáng váng, cũng không thể lại không nhìn mọi hành động của anh.
“Trước kia anh không như thế này.”
“Vì tôi không muốn bị em nhìn thấu.” Bỗng lại tự giễu, “Khi đó em cũng không cần tôi.”
Trầm Khánh Khánh không khỏi cảm thấy buồn cười: “Anh sợ bị tôi nhìn thấu sao? Chẳng lẽ bây giờ tôi lại cần anh à?”
Trữ Mạt Ly trả lời thật kỹ lưỡng: “Sẽ. Em cần điều gì, là vấn đề mà em phải suy nghĩ cẩn thận.”
“… Bây giờ anh không sợ nữa hả?”
“Tôi không phải người nhu nhược, nếu muốn đến đích nhất định phải bị thương, tôi không tiếc.”
Trầm Khánh Khánh giật mình, cô do dự mãi, ngập ngừng, giọng nói cũng vì thế mà run run: “Chúng ta… Có thể sao?”
Cô không dám tưởng tượng, bọn họ ở bên nhau, quả thực là chuyện nghìn lẻ một đêm. Chỉ nghĩ đến áp lực dư luận, Quý Hàm, bọn họ không thể cho ai biết bí mật về thân thế… Cô thực sụp đổ mất.
Nhưng mà, Trữ Mạt Ly chỉ hừ một tiếng, dường như mọi thứ đều không nằm trong đáy mắt anh: “Tôi có thể bất cứ lúc nào.”
Từ sau đêm đó, thiên hạ thái bình.
Nhưng hình như yên bình quá lại khiến cho người ta có chút mất tự nhiên.
Thái độ của Trữ Mạt Ly đã nói lên tất cả, vì thế cũng không cần nhiều lời t