Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.
Mạt Ly không phát giác ra sự kỳ lạ này của hai người, anh đặt hai cái dĩa lên bàn, sau khi ngồi xuống, mới tao nhã trải khăn ăn, thấy Trầm Khánh Khánh đang nhìn mình, mỉm cười trêu chọc: “Đây là bữa tối của tôi, em muốn ăn gì thì tự đi lấy đi.”
“Ai muốn ăn của anh, chúng ta đi.”
Trầm Khánh Khánh dẫn Liễu Liễu cầm mấy đĩa đồ ăn lớn về, như phải đại khai sát giới, ăn uống ngon lành, đổi lại mấy ngày trước mỗi lần ngồi trước bàn ăn, dáng vẻ buồn bực giống như đang ăn thuốc độc.
Trữ Mạt Ly lấy làm kỳ quái, giả bộ có lòng tốt nói: “Ăn uống quá độ dễ tăng cân, đừng quên em về còn phải quay phim.”
Trầm Khánh Khánh cắt miếng thịt bò xong, bỏ vào trong miệng, cảm thấy vô cùng mỹ mãn, nheo nheo mắt: “Boss này, anh cũng quản rộng thế sao, mấy bữa trước không ăn, anh nói tôi tự tạo nghiệt, hôm nay ăn thêm chút lại không cho tôi ăn. Mấy ngày nay tôi chơi chưa thỏa thích, phải ăn bù thêm một chút, có sao không?”
“Chơi chưa thỏa thích?” Trữ Mạt Ly trầm ngâm một lúc, ý tứ có vẻ đùa cợt nói: “Vậy lần sau, đi Maldives?”
Trầm Khánh Khánh bắt được cơ hội trêu đùa lại: “Sao thế, lại hưởng tuần trăng mật nữa à?”
Trữ Mạt Ly cầm ly rượu nhẹ nhàng xoay một vòng, ánh mắt hơi trầm xuống, dường như còn đang chăm chú suy xét lời nói của cô, rồi lại nghiêm túc gật đầu: “Xét thấy đề nghị của em cũng là một lựa chọn không tồi.”
Anh tỏ ra vô cùng chân thành nói lời ngay thẳng, không có chút nào gọi là giả bộ, cứ như nghĩ kỹ lắm rồi mới đáp.
“Phụt…” Trầm Khánh Khánh suýt nữa cười sặc sụa, cũng may cô kịp lấy khăn ăn che miệng lại, ho khan hai tiếng, gương mặt đỏ bừng, uống xong hai cốc nước lớn mới có thể thở hổn hển.
Trữ Mạt Ly nhìn thấy bộ dạng quẫn bách của Trầm Khánh Khánh, ánh mắt dịu dàng hơn cả trời đêm Bali, ánh mắt hàm chứa ý cười dạy dỗ con gái: “Con nhớ kỹ, khi ăn cơm không được nói nhiều, nếu không thì sẽ sặc giống dì Khánh Khánh của con đó biết không.”
Dưới ánh mắt nhởn nhơ của anh, Trầm Khánh Khánh nghẹn đến đỏ mặt cũng không nghĩ ra được câu nào phản bác.
Chuyến bay vào rạng sáng, vì tránh tai mắt mọi người, cô về nước trước, Trữ Mạt Ly hai ngày sau mới quay về.
“Em trở về đi, trễ rồi, Liễu Liễu cũng mệt.”
Trầm Khánh Khánh đau lòng nhìn cô bé đang ôm từng cái túi nhỏ, mắt díu cả lại vẫn cố mở ra, cô bé ghé khỏi người Trữ Mạt Ly, rõ ràng rất mệt mỏi, nhưng vẫn không chịu đi.
Trầm Khánh Khánh dỗ dành: “Liễu Liễu ngoan, về với ba ba đi, hai ngày nữa dì đến nhà tìm con.”
“Sao chúng ta không về chung với dì?” Liễu Liễu níu áo Trữ Mạt Ly khó hiểu nói.
Trữ Mạt Ly sờ sờ cái đầu nhỏ của cô bé, dịu dàng và bình thản nói: “Bởi vì không thể để người khác thấy ba với dì đi chung.”
Không biết lời này của anh là nói cho ai nghe, Trầm Khánh Khánh đứng một bên trầm mặc.
Vẻ mặt Liễu Liễu vẫn mơ hồ, nhưng cô bé rất mệt, nói được ít lời, rốt cuộc cũng không chống đỡ nổi ghé vào lòng Trữ Mạt Ly ngủ tiếp.
Bởi vì có không ít du khách trong nước, bọn họ sợ bị người khác nhận ra, nên đều đội mũ đeo kính đen, chọn một góc khuất ngồi.
Yên lặng một lúc, Trữ Mạt Ly vẫn chưa có ý muốn đi, Trầm Khánh Khánh tay chống cằm nghiêng đầu sang: “Đi đi, lát nữa tôi vào rồi.”
“Ừ. Một lát nữa tôi đi cũng được.” Anh thuận miệng trả lời, cũng không cử động.
Giống như khi đến, trước mặt là những du khách từ các đất nước khác nhau, bên tai là những ngôn ngữ khác nhau, dù đã xuất ngoại nhiều lần, sớm làm quen được cảm giác này, nhưng hôm nay cô không khỏi rối bời, không thể tĩnh tâm.
Không khí hơi trầm xuống, nghe nói đảo Bali sắp sang mùa mưa, bọn họ vừa mới tới giờ đã phải trở về. Năm ngày, quả thật chỉ trong chớp mắt, tựa như ngày hôm qua cô vừa thở hồng hộc vì bị anh lừa tới đây, hôm nay lại phải một mình lên đường về trước. Không biết sao, trong lòng lại thấy cô đơn.
“Trước khi xuống máy bay nhớ khoác thêm áo, trong nước giờ lạnh lắm.”
Giọng nói của người đang cúi đầu bên cạnh vững vàng vang lên, cô khẽ ừ đáp lại.
“Ted sẽ chờ em ở sân bay, có thể sẽ có phóng viên, đừng để ý làm gì, về nhà nghỉ ngơi cho khỏe đã.”
Anh giống như cái gì cũng không quan tâm, kì thực đã sớm giúp cô sắp xếp xong xuôi mọi thứ, cô vẫn khẽ ừ.
“Hai ngày nữa là sinh nhật em, có thể tôi không về kịp, đành chúc em sinh nhật vui vẻ trước vậy.”
Trầm Khánh Khánh giật mình, sau đó cổ họng hơi ngứa ngáy, cô làm như không để ý nói: “Không sao, có quà là được rồi.”
Trữ Mạt Ly hơi khó chịu: “Vậy thì em phải trả lời một câu hỏi của tôi trước đã, trả lời xong mới có.”
Trầm Khánh Khánh không khỏi tháo kính đen liếc nhìn khinh bỉ, sao tới giờ anh vẫn chưa chịu quên chuyện đó.
Gần tới giờ, Trầm Khánh Khánh xách hành lý đi theo đám đông lần lượt qua cửa khẩu. Trữ Mạt Ly ôm Liễu Liễu đi sau cô, cô dừng bước, quay đầu lại giục anh: “Anh về đi, ôm vậy không thấy mệt à?”
Trữ Mạt Ly vẫn đứng yên: “Không sao, tôi nhìn em đi vào trong.”
Trầm Khánh Khánh bất đắc dĩ, đi được hai bước lại quay đầu lại, anh còn đứng đó, thấy cô quay đầu, tặng cho cô nụ cười dịu dàng. Trong lòng cô bỗng có chút xúc động quay cuồng, gi