Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.
Cô lấy lại tinh thần: “Không đi đâu.”
“Tôi dạy em.”
Trầm Khánh Khánh trốn tránh: “Không cần…”
“Liễu Liễu đang nhìn đấy.”
Quả nhiên, Liễu Liễu đang nhìn bọn họ.
Vì thế, Trầm Khánh Khánh cùng Trữ Mạt Ly ra vẻ chào anh tôi rất ổn, sau đó Trầm Khánh Khánh bị Trữ Mạt Ly lôi đi.
Bãi biển có không ít người lướt sóng, Trầm Khánh Khánh đứng ở một bên như không liên quan tới mình, nói cô thờ ơ, không bằng nói cô sợ hãi. Tư thế của Trữ Mạt Ly rất chuyên nghiệp, ván lướt sóng đều do anh tự mang đi, anh chọn một cái đưa cho Trầm Khánh Khánh, Trầm Khánh Khánh cuống quít trốn tránh.
Trữ Mạt Ly nhanh tay lẹ mắt kéo cô trở lại: “Sợ gì chứ, trò này rất thú vị.”
Trầm Khánh Khánh trừng anh, khi cô sợ chết cũng là lúc cô thích mạnh miệng: “Tôi mới không sợ đâu, tôi thà đi bơi còn hơn, muốn chơi thì tự anh chơi đi.”
Trữ Mạt Ly lười vạch trần cô, tiếp tục thẳng thắn tổn hại cô: “Lấy trình độ của em mà đòi đạp gió rẽ sóng như tôi là không thể, nhìn bên kia, đầu tiên là úp sấp người lên trên, chờ khi sóng tới…”
Trầm Khánh Khánh lập tức cau mày: “Này này, có chắc không vậy, tư thế xấu xí như thế.”
Trữ Mạt Ly nheo đôi mắt phượng xinh đẹp trêu tức: “Chưa nói xấu hay không, em làm được à?”
Tuy Trầm Khánh Khánh không phải vịt lên cạn, nhưng chẳng qua chỉ ở trình độ bơi chó, bây giờ bảo cô phải lướt sóng trên mặt biển, không biết lương tâm Trữ Mạt Ly để ở đâu.
Trữ Mạt Ly thong thả nói: “Hay là như vậy đi, nếu em làm được, tôi có thể đáp ứng em một chuyện.”
Lòng Trầm Khánh Khánh hơi động: “Anh cam đoan bất cứ yêu cầu gì, anh cũng đều đáp ứng?”
Trữ Mạt Ly cười bí hiểm: “Phải.”
Trong đầu Trầm Khánh Khánh xảy ra một phen chiến trận, sắc mặt thay đổi tới lui, cuối cùng ôm quyết tâm liều chết, hùng hổ lấy ván lướt sóng: “Nếu tôi bị sóng cuốn đi, có thành quỷ cũng không tha cho anh.”
“Yên tâm, em không bị sóng cuốn đâu.”
Trầm Khánh Khánh làm theo lời Trữ Mạt Ly đi tới mặt biển, ôm ván không buông. Tiếng nước biển cuồn cuộn nghe như tiếng mãnh thú tru lên, Trầm Khánh Khánh nghe thấy thì sởn tóc gáy, vội vội vàng vàng ngẩng đầu, thấy Trữ Mạt Ly vẫn đứng đằng sau, trong lòng bình tĩnh lại không ít.
Được rồi, cô khẽ cắn môi, nhắm mắt lại sẽ qua thôi.
Một giây thực sự bị sóng biển gột tẩy ấy, cô không khỏi hét to, cũng không biết có kinh sợ không, nhưng cảm giác vô cùng kỳ diệu, sóng biển chứa đựng sức mạnh vô tận, như có một bàn tay lớn đẩy thân thể cô về phía trước, nước biển lạnh lẽo trái ngược với thân thể ấm áp kích thích từng tế bào thần kinh.
“Cảm giác thế nào?”
Trầm Khánh Khánh chật vật bò lên khỏi mặt biển, cát dính đầy người, trong miệng đều là mùi vị mặn chát, cô nghĩ bản thân chắc chắn sẽ chán ghét loại cảm giác này, nhưng đột nhiên lại nhận ra thật sự quá là sung sướng!
Cô đương nhiên nói: “Tôi còn muốn chơi nữa.”
Trữ Mạt Ly đã sớm đoán được, anh cầm lấy ván lướt sóng của mình theo cô xuống biển, nằm úp sấp xuống cạnh cô.
Anh chợt nổi hứng, nghiêng đầu nói với cô: “Lần này xem ai ra xa hơn.”
“Anh thật ngây thơ…”
Cô còn chưa nói xong, lại là một lớp sóng biển, lời nói của cô bị nước biển cắt ngang.
Trầm Khánh Khánh bị lún trong bãi cát, sặc nước không thể thở, lại không ngừng lau nước biển trên mặt, Trữ Mạt Ly bên cạnh ngược lại mừng rỡ cười nhạo cô: “Khi sóng tới không được nói.” Anh ngồi xổm xuống khoa tay múa chân chỉ vào khoảng cách trong lúc đó của bọn họ, lại còn nghiêm túc nói, “Hình như lần này tôi xa hơn.”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt nửa giây, chỉ tay vào Trữ Mạt Ly cười khanh khách: “Anh… khụ khụ khụ… Được, thêm lần nữa!”
Chuyện này thực giống như trận đấu của hai đứa trẻ ở công viên, hai người nằm bò dưới cát như rùa biển chờ sóng ập tới. Trữ Mạt Ly nở nụ cười khiêu khích với Trầm Khánh Khánh, lộ ra hàm răng trắng sáng. Trầm Khánh Khánh nhăn mặt lè lưỡi với anh, khịt mũi khinh thường.
“Lần này tôi thắng rồi.” Vừa bò từ dưới cát lên, Trầm Khánh Khánh vội vàng đo khoảng cách giữa hai người, sau đó mặt mày hớn hở.
Trữ Mạt Ly chớp mắt, không cho là đúng: “Chắc không? Điểm xuất phát của tôi xa hơn em, cho nên, tôi thắng mới đúng.”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt, vội vàng phản ứng lại: “Anh gian lận!”
Trữ Mạt Ly buông tay, dáng vẻ vô lại: “Đó là chiến thuật.”
Không chịu thua, Trầm Khánh Khánh cả giận nói: “Chơi lại!”
Trữ Mạt Ly chơi tới cùng, Trầm Khánh Khánh thất bại thảm hại. Cô kéo ván lướt sóng đến trước mặt Trữ Mạt Ly, quan sát tấm ván của anh, kiên quyết cho rằng vấn đề không phải là anh động tay động chân trên ván của cô, mà là ván của anh tốt hơn ván của cô, vì thế quả quyết đòi đổi cho bằng được.
“Tấm này lớn lắm, không hợp với em.”
Trầm Khánh Khánh lập tức nắm được trọng điểm: “Ừ, tôi biết rồi, ván của anh to hơn của tôi, nên tôi mới thua suốt. Mang qua đây đi.”
“Em khẳng định muốn thử?”
Trầm Khánh Khánh không thích dong dài với anh, trực tiếp đổi lại hai tấm của hai người, hừ nói: “Tôi đã tìm được bí quyết.”
Trữ Mạt Ly cũng không ngăn cản cô, chỉ nói: “Tự gánh lấy hậu quả.”
Tự cho là nắm chắc phần thắng,