Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.
Trầm Khánh Khánh đang tính toán xem lát nữa nên tra khảo Trữ Mạt Ly thế nào, không ngờ sóng lần này còn to hơn, một cơn sóng đánh lại khiến cô suýt không giữ được tấm ván, bắt đầu luống cuống, lúc này mới phát hiện đã vượt qua nhiều con sóng, sức mạnh trên tay mất hết phân nửa, lực cuốn tấm ván lại nặng hơn, cả người Trầm Khánh Khánh bị cuốn ra xa.
Nước biển vào cả trong miệng và lỗ tai của cô, cô đạp nước thật mạnh, nhưng cát ở dưới chân lại không dừng lại, mắt thấy mình đang bị cuốn đi, ngay vào lúc khẩn cấp, một đôi tay ôm chặt thắt lưng kéo cô lên.
Ra khỏi mặt nước, Trầm Khánh Khánh phun hết cát trong miệng ra, cuối cùng có thể hít thở trở lại.
“Đã bảo là không hợp với em rồi, giờ còn làm cuốn mất tấm ván của tôi.” Trự Mạt Ly vừa trêu chọc vừa ra vẻ tiếc của.
Trầm Khánh Khánh bám chặt lấy anh, sợ lại bị rơi xuống biển nữa, hơi hoảng hồn chưa kịp bình tĩnh, hổn hển thở một hồi, mới phản ứng lại, đột nhiên giận dữ: “Không phải anh cố ý sao, còn cười nữa, cười cái gì! Không được cười!”
Nghe cô nói vậy, chẳng biết tại sao Trữ Mạt Ly lại cười không dừng lại được, trong lồng ngực không ngừng vọng tới âm thanh vui vẻ.
Trầm Khánh Khánh tức đến đỏ cả mặt, tóc tai bay tán loạn trên mặt, mấy hạt cát nhỏ dính đầy, còn có một cái vỏ ốc nhỏ dính trên chân mày, muốn bao nhiêu chật vật thì có bấy nhiêu. Mắt cô bị nước biển vào nên đỏ lên, vì tức giận mà trừng lớn mắt, thế nhưng khuôn mặt chật vật lại không dọa người, ngược lại còn rất đáng yêu.
“Buồn cười chưa, em nhìn xem đây là cái gì.”
Trữ Mạt Ly giơ tay gỡ vỏ ốc dính trên chân mày cô xuống, Trầm Khánh Khánh không khỏi bật cười, cô lại thu hồi vẻ mặt, nhưng lại không nhịn được cười, dù là vậy, cô véo lên cánh tay anh ra lệnh nói: “Tôi được cười, nhưng không cho anh cười.”
Trữ Mạt Ly giả vờ đau, đột nhiên buông tay, Trầm Khánh Khánh bất ngờ, quơ cánh tay, giật mình kêu to tên anh. Chẳng qua anh muốn đùa với cô, nhanh chóng kéo cô trở lại, cô lập tức chạm vào lồng ngực anh. Anh cúi đầu, nhìn khuôn mặt bị dọa đến trắng bệch của cô, nhưng hai mắt lại tức thì phát lửa, phồng miệng, lý sự với anh: “Anh biến thái…”
Trữ Mạt Ly hơi hơi nheo mắt, con ngươi màu đen lấp lánh dưới ánh mặt trời, thu hết dáng vẻ của cô cất vào đáy mắt, rất sâu, rất sâu.
Cô còn chưa kịp mắng xong, đột nhiên nín bặt.
Ánh mặt trời trên đầu ấm áp, nước biển mát lạnh dưới chân, gió biển sóng nước vờn trên da thịt, xung quanh là tiếng mọi người đang đùa giỡn vui vẻ cùng sóng biển, nhưng những cảm giác này đang dần cách xa cô, dường như cô đã rơi vào một thế giới không có thực.
Nụ hôn của anh cứ thình lình như thế mà khắc sâu trong đầu cô, tước đoạt mọi cảm giác của Trầm Khánh Khánh.
Kiss her, love her….
Trầm Khánh Khánh hoàn toàn hồ đồ rồi, không biết tại sao lại đứng giữa biển, cố gắng phân biệt đây là mơ hay thực, nhưng như thế nào thì cô cũng không thể tập trung tự hỏi.
Nếu đây là một bộ phim truyền hình, theo kịch bản bình thường thì nữ diễn viên sẽ kiên quyết đẩy nam diễn viên ra, sau đó cho hắn một cái tát, còn phải mắng chửi cho hắn mất hết mặt mũi.
Nhưng mà, thân thể Trầm Khánh Khánh như bị vô số sợi dây xích trói lại, cô trừng mắt nhưng vẫn không thể nhúc nhích được chút nào.
Nụ hôn của Trữ Mạt Ly yên lặng như gió, chỉ khẽ đặt trên môi cô.
Trầm Khánh Khánh tạm thời nhẫn nhịn: “Tôi không muốn làm anh tự ái.”
Ánh mặt trời trên mặt Trữ Mạt Ly như bị đóng băng: “Em không rõ ý tứ nụ hôn kia?”
“Biết.” Trầm Khánh Khánh cúi đầu, chợt cảm thấy thật trống vắng, “Ở trên người tôi, anh thấy hình bóng cô ấy, cho dù là Trữ Mạt Ly thì cũng khó có thể kìm lòng, không có gì mất mặt cả, mọi người đều là người lớn, đối với tôi thì một nụ hôn cũng… không có gì cả. Nhưng mà, điều khiến tôi không thể chịu được, là thái độ của anh.”
Trữ Mạt Ly khẽ cong khóe môi.
Thấy anh không nói lời nào, lòng Trầm Khánh Khánh đang ngâm trong nước lập tức rơi vào hầm băng, dù sao cũng đã lật mặt rồi, cô cũng không phải giấu diếm nữa: “Nghe nói anh âm thầm giúp tôi rất nhiều việc, làm chuyện tốt không cần lưu danh, tôi có thể hỏi anh vì sao không?”
Trữ Mạt Ly vừa muốn mở miệng, Trầm Khánh Khánh vốn không muốn anh trả lời, tự mình nói tiếp: “Còn cả nụ hôn vừa rồi, anh thấy gì trên gương mặt tôi chứ, nếu không anh phải mất khống chế, còn lời giải thích nào hợp lý hơn nữa sao? Chuyến đi lần này, anh cũng sắp xếp rất tốt, bắt tôi đóng giả vị hôn thê gì đó, cũng đều muốn cho Liễu Liễu cảm nhận được thế nào là một nhà ba người, chỉ là sao lại chọn tôi, không phải An Thiến rất tốt sao, cô ta sẽ rất vui mừng. Mọi vấn đề đều chỉ có một đáp án, tôi không muốn nói, bởi đó là sỉ nhục tôi.”
Trữ Mạt Ly thong thả mở miệng: “Chưa hiểu tường tận, lại khởi binh vấn tội.”
Trầm Khánh Khánh biến sắc: “Anh nói gì?”
Trữ Mạt Ly hờ hững nói: “Trước kia tôi không biết, hóa ra em ngốc như vậy.”
“Trữ Mạt Ly…”
Trầm Khánh Khánh còn chưa gào xong, khóe mắt thoáng thấy Liễu Liễu chạy tới, vì thế đành ngậm miệng,