Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1732 lượt.

em về quyết định. An Thiến cuối cùng tìm Văn Tuấn làm nam chính, chắc định tranh thủ lịch phim rạp vào đầu năm tới. Ngày kia là sinh nhật của em, công ty đã giúp em tổ chức một party long trọng, trên tay anh có bản dự thảo chương trình. Còn chuyện quan trọng nhất là, em được đề cử giải thưởng dành cho nữ diễn viên xuất sắc nhất, An Thiến đồng thời cũng được đề cử, đã có rất nhiều lời mời phỏng vấn…” Ted hít vào một hơi, cuối cùng mới dè dặt nói tiếp, “Cuối cùng, Quý Hàm đến tìm em rất nhiều lần. Em xem, em định xử lý chuyện nào trước?”
Trầm Khánh Khánh lên tiếng tuyên bố bên ngoài rằng thân thể không khỏe nên tạm thời rời khỏi đoàn phim, nhưng khứu giác nhạy bén của đám phóng viên quả quyết cho rằng việc này không đơn giản như vậy, vả lại, giới giải trí giả giả thật thật, huống chi sự tình còn xảy ra trên người nữ hoàng thị phi Trầm Khánh Khánh. Mấy hôm nay quanh khu vực quay phim, trong phạm vi mấy ki-lô-mét đều bị đoàn phim phong tỏa, phóng viên nằm vùng ở bên ngoài, mong chờ được phỏng vấn.
Trầm Khánh Khánh đã sớm nắm bắt kịch bản, nhưng sau năm ngày diễn lại cảm thấy có chút khó khăn, nhất là khi nhìn thấy Phương Thuấn.
Sau mấy lần diễn không thuận lợi, đạo diễn Lí nghĩ cô đi đường mệt nhọc, ngược lại không nói gì, phân phó nghỉ ngơi nửa giờ. Trầm Khánh Khánh ngồi một bên, cầm kịch bản nghiên cứu cẩn thận, trên đầu đột nhiên có bóng râm. Cô không nhìn cũng biết là ai, miễn cưỡng nói: “Có gì chỉ giáo?”
Phương Thuấn làm như không có việc gì, giống như hai người chưa từng có khúc mắc: “Hết bệnh rồi à?”
Trầm Khánh Khánh lười đáp lời hắn, chỉ đáp đại một tiếng.
Phương Thuấn ra vẻ chân thành: “Tôi thay mặt An Thiến xin lỗi cô, hi vọng không làm ảnh hưởng đến quan hệ của cô và anh Trữ.”
Trầm Khánh Khánh nhớ tới lời An Thiến nói liền bực bội, mấy lời nói đó suýt khiến cô và Trữ Mạt Ly trở mặt, coi nhau như người dưng, không đúng, cô quả thật đã trở mặt với Trữ Mạt Ly, chẳng qua Trữ Mạt Ly không ầm ĩ với cô thôi.
Lời nói từ miệng mà ra, nhưng ai biết nó là sự thật hay chỉ là một lời bịa đặt, uổng công lúc đó cô giận dữ, nếu đổi thành bây giờ cô sẽ không mất bình tĩnh như vậy.
Trầm Khánh Khánh khép lại kịch bản, khẽ nghiêng mặt, cười như không cười: “Anh lợi dụng tôi xong rồi, lại đổ hết tội lên An Thiến, tôi dễ bị anh xoay vòng thế sao?”
Những thủ đoạn này của Phương Thuấn đương nhiên làm cho An Thiến xem, nhưng việc mạo hiểm lần này sẽ phải gánh chịu hậu quả lớn, nếu Trữ Mạt Ly đột nhiên mất vui rồi rút tiền đầu tư, đến lúc đó cả người lẫn tiền hắn đều không có.
“Tất cả đều là người trong giới, để ý nhiều vậy làm gì. Bây giờ không phải rất tốt sao, coi như quảng cáo cho đoàn phim.”
“Tôi đúng là không để ý thật.” Tầm mắt lạnh bạc của Trầm Khánh Khánh nhẹ nhàng đảo qua khuôn mặt tương tự Trữ Mạt Ly của hắn, “Tôi cũng không dám chắc Trữ Mạt Ly sẽ không để ý.”
Phương Thuấn không hề tỏ ra sợ hãi: “Tôi chỉ là một tấm bia, bằng không nếu chuyện của hai người lộ ra ngoài, thì ầm ĩ cỡ nào nhỉ? Đừng nói là cô chưa từng nghĩ tới!”
Nếu đổi là mấy ngày trước đây, Trầm Khánh Khánh nhất định sẽ xóa sạch quan hệ giữa cô và Trữ Mạt Ly, nhưng hôm nay cô lại cúi đầu không nói, như đang tự hỏi cái gì, Phương Thuấn cũng không tiếp tục quấy rầy, mỗi người đều có tâm sự không thể để lộ ra ngoài.
Tâm trạng của Trầm Khánh Khánh sau đó có vẻ tốt hơn, mấy cảnh diễn rất nhập vai, đạo diễn Lý khá hài lòng, lúc chạng vạng cho cô kết thúc công việc sớm về nhà nghỉ ngơi, sáng mai lại tới quay tiếp tập sau.
Dưới sự giúp đỡ, Trầm Khánh Khánh đi ra ngoài từ một góc vắng, không ngờ vẫn có phóng viên đợi bên ngoài, thấy cô đi ra, lập tức hai mắt sáng rực, xách camera, bút ghi âm vọt tới: “Cô Trầm, không biết có thể phỏng vấn vài câu không?”
Trầm Khánh Khánh đi đường vất vả, gương mặt hiện lên vẻ mệt mỏi thật sự, giống như người bệnh, mỉm cười khéo léo, Ada bên cạnh sớm đã tiến lên ngăn lại, lịch sự giải thích thân thể Trầm Khánh Khánh không khỏe, không tiếp nhận phỏng vấn.
“Cô Trầm, có một câu hỏi, party sinh nhật vào ngày kia của cô có mời Trữ Mạt Ly không?”
Trầm Khánh Khánh dừng lại một chút, nghĩ nghĩ, câu hỏi này cũng không có gì khó trả lời, dù sao Trữ Mạt Ly đã nói sẽ không tới tham gia, vì thế quay người qua nói: “Sẽ không.”
Sau khi lên xe, Ted vội vàng hỏi cô: “Mạt Ly không đến chúc mừng sinh nhật em?”
“Ừ. Có gì lạ sao?”
“Không phải…” Ted thay đổi đề tài, “Anh đã mời luật sư Thiệu tới nhà chờ em rồi, đêm nay sẽ gặp được cô ấy, có gấp lắm không, em nên nghỉ ngơi hai ngày trước đã.”
Gương mặt Trầm Khánh Khánh lẫn trong bóng tối, thần sắc mơ hồ, giọng nói của cô rất hờ hững, lại hé lộ một ý niệm thật lớn, dường như nếu không bắt lấy nó, cô sẽ mất đi quyết tâm: “Chỉ đêm nay thôi, em sợ qua hai ngày nữa, không còn dũng khí.”
Cùng luật sư bàn bạc hết một giờ, luật sư Thiệu đi rồi, Trầm Khánh Khánh mới phát hiện hôm nay làm việc liên tục khiến cô vô cùng mệt mỏi, tắm rửa xong, trở vào phòng leo lên giường ngủ. Nhưng chợt thấy cái điện thoại trên đầu giường, do dự một chút, v


pacman, rainbows, and roller s