Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1726 lượt.
ẫn mở máy lên, lát sau, có một loạt tin nhắn được gửi tới, từ cùng một dãy số.
Trầm Khánh Khánh nằm bò trên giường, ánh sáng màn hình thoạt nhìn hơi mờ ảo, cô vuốt ve bàn phím, chậm rãi gửi đi mấy chữ. Sau đó, tắt đèn đi ngủ.
Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Trầm Khánh Khánh đã đến đoàn phim, phần phải quay hôm nay rất nhiều, Trầm Khánh Khánh quay từ sáng sớm đến khuya, cơm nước đều ăn qua loa, đợi đến khi kết thúc công việc đã gần rạng sáng. Đêm khuya lạnh lẽo, sao sáng rét người, Trầm Khánh Khánh đột nhiên đứng bất động ở đầu đường giống như đang chờ đợi điều gì đó.
Ted mới đầu hơi khó hiểu, sau đó nghe thấy miệng cô lẩm bẩm, nhìn cẩn thận hóa ra là đang đếm ngược: “5, 4, 3, 2, 1, ai, lại già thêm một tuổi rồi.”
Ted vội vàng nói: “A, mười hai giờ rồi, sinh nhật vui vẻ.”
Tin nhắn chúc mừng đầu tiên tới đúng lúc, mở ra nhìn, là của Quân Quân, vẫn là bạn bè thân thiết, bảo party sinh nhật cô ấy không tiện tham dự, nên sẽ giúp cô mở một party nhỏ, bảo cô dự party lớn xong rồi nhanh tới.
Kỳ thật, party lớn của công ty chỉ làm cho có hình thức thôi, mình vất vả để cho người ngoài xem. Nhưng bất luận thế nào, hình thức cũng vẫn phải làm, vì chứng minh sự lớn mạnh của công ty, khoe khoang thực lực.
Trầm Khánh Khánh vừa kết thúc công việc hôm nay xong lập tức chạy tới khách sạn, tuy rằng năm ngoái công ty cũng mở tiệc sinh nhật cho cô, nhưng lần này thì đặc biệt phô trương hơn, ngoại trừ giúp cô bao trọn, thì hầu như toàn bộ lãnh đạo cấp cao đều tham gia, không ít doanh nhân, người nổi tiếng trong giới đến dự tiệc chúc mừng sinh nhật Trầm Khánh Khánh vì nể mặt mũi của Hoàn Nghệ. Trầm Khánh Khánh là nhân vật chính của đêm nay, công ty vì cô mà dày công chuẩn bị cả đống trang phục, trang phục cả người thuần trắng, giống như nữ hoàng băng tuyết, lấp lánh khiến cho người ta lóa mắt.
Phóng viên đã sớm chặn đón trước cửa khách sạn, nhưng phần lớn chỉ có thể vây xem, chỉ vài phóng viên có giấy mời mới có thể vào trong tham dự buổi party long trọng hiếm có này.
Những nhân vật đến đây đều có máu mặt, duy chỉ có một người còn chưa xuất hiện. Trầm Khánh Khánh mặc dù biết trước, nhưng lúc này không nhìn thấy người đó, trong lòng khó tránh khỏi vài phần mất mát. Nhưng cô đã nhanh chóng lấy lại tinh thần, cô là nhân vật chính của đêm nay, là trọng tâm chú ý của hàng ngàn ánh mắt, huống chi bây giờ cô còn được đề cử giải thưởng Hoa Duy, đúng thật là vô cùng náo nhiệt.
Là nhân vật chính, đương nhiên vô cùng nổi bật, bao nhiêu người cầm ly rượu xếp hàng chúc mừng cô, phong thái nữ hoàng nghiễm nhiên tràn đầy khí thế.
Trong khi trò chuyện, bỗng có một nghệ sĩ nào đó dưới trướng của Hoàn Nghệ hỏi: “Sao hôm nay không thấy Trữ tổng?”
Liêu Khả Nhi đứng bên cạnh giễu cợt: “Không thấy báo chí đưa tin sao, chị Khánh Khánh nói không mời Trữ tổng.”
“Thật hay giả vậy?” Người nọ líu lưỡi, vội nhìn về phía Trầm Khánh Khánh.
Trầm Khánh Khánh đã hơi say, mặt đỏ như hoa đào, đôi mắt sáng rực, bớt đi vài phần lạnh lùng, nhiều hơn vài phần quyến rũ, cô cười nói: “Trữ tổng bận việc.”
Liêu Khả Nhi cười hì hì nói: “Việc gì mà quan trọng hơn cả sinh nhật của chị Khánh Khánh nhỉ?”
Trầm Khánh Khánh cười mà không nói.
Có phóng viên cũng sáp lại gần: “Trữ tổng có tặng quà không?”
Nhắc tới chuyện này Trầm Khánh Khánh liền nghiến răng nghiến lợi, vừa rồi trước khi cô đến còn chưa trả lời câu hỏi của anh, nói gì đến quà.
Trầm Khánh Khánh đáp cho có lệ: “Quà nhiều lắm, tôi chưa có kiểm kê.”
Liêu Khả Nhi thấy Trầm Khánh Khánh không muốn trả lời, liền chuyển hướng đề tài: “Chị Khánh Khánh, lần này công ty gióng trống khua chiêng mở tiệc chúc mừng sinh nhật cho chị lớn như vậy, chị cũng phải có biểu hiện gì nha.”
Trầm Khánh Khánh “Ừ” một tiếng, để cho cô ta nói tiếp.
“Hợp đồng của chị sắp hết hạn, phải đi hay ở, mọi người đều rất quan tâm.”
Câu nói này của cô ta vừa dứt, mọi người xung quanh đều cảm thấy hứng thú: “Hai tuần nữa sẽ trao giải thưởng Hoa Duy, nếu đến lúc đó chị lại nhận thêm một giải thưởng nữa, hào quang nhất định tăng lên gấp đôi, giá trị của chữ ký kia chắc chắn không hề nhỏ.”
Trầm Khánh Khánh cẩn thận suy nghĩ, đúng thật là có chuyện như vậy, hợp đồng của cô và Hoàn Nghệ cuối năm nay sẽ hết hạn, vừa đúng sáu năm, hợp đồng mang lại cho cô rất nhiều thứ, nói là thay đổi cuộc sống của cô cũng không có gì quá đáng. Lại thêm chuyện giao ước Trữ Mạt Ly cũng không nhắc tới, nhưng thời gian cấp bách, vừa trao giải thưởng xong là hết hạn, cho dù cô có đạt giải hay không, trong một năm này, cô cũng là nữ ngôi sao có địa vị trong giới…
Giờ phút này, Trầm Khánh Khánh nhìn đống ánh mắt cực kỳ hâm mộ trước mặt, trong đầu bỗng xuất hiện một vấn đề, cô nổi tiếng vốn để tiếp cận Trữ Mạt Ly, nhưng tình hình hiện tại cũng là cô tìm được Trữ Mạt Ly rồi sau đó mới nổi tiếng.
Lý do cô bước vào trong vòng luẩn quẩn này dường như hơi rối rắm.
“Chị Khánh Khánh?”
Trầm Khánh Khánh lấy lại tinh thần, mỉm cười không chê vào đâu được, ra vẻ thần bí nói: “Vấn đề hợp đồng không cần vội, tôi cũn