Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
g chiều.
Trầm Khánh Khánh nhìn anh không chớp mắt, cô vừa sợ hãi lại vừa ngây ngốc, sợ hãi sao anh có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô như vậy, ngây ngốc vì đây là lần đầu tiên anh mang vẻ mặt si mê với cô. Cô tránh khỏi tay anh, vô thức xoa mặt anh, dường như chỉ có chạm tới mới có thể tin rằng đây không phải là mơ.
Từng đối xử với cô thật lạnh lùng, nghiêm khắc, thậm chí còn khinh miệt, bây giờ lại chiều cô, tin cô, yêu cô.
Chỉ nghĩ tới như vậy, cô đã thấy thật khó tin, rồi đáy lòng lại tràn đầy chua xót.
Anh tin tưởng cô, chỉ một câu này đã khiến cô càng thêm kiên định.
Qua một lát, thu hồi lại vẻ mặt ngây ngốc si mê, cô lập tức thu lại móng vuốt, cúi đầu hơi xấu hổ, nhưng thói quen không yếu thế trước mặt Trữ Mạt Ly đã sớm ăn vào xương tủy, vì thế cô lại ngẩng đầu, ngồi thẳng lưng, mà cô ngồi trên người anh có ưu thế hơn, từ trên cao nhìn xuống nói: “Anh là con giun trong bụng em, cái gì cũng đều biết cả. Còn nữa, anh nghĩ tính tình em chưa đủ xấu sao, nếu anh quở trách em, tính tình của em còn tốt lên một chút. Thế nhưng, em muốn hỏi, nếu em thật sự muốn lợi dụng anh, thì làm sao bây giờ?”
Trữ Mạt Ly nói không chút đắn đo: “Nếu thật sự muốn lợi dụng, anh để cho em lợi dụng.”
“Hả?” Lúc này Trầm Khánh Khánh lại càng không theo kịp suy nghĩ của anh, “Anh điên à?”
“Không.” Vẻ mặt anh còn có thể nói là trung thực.
Trầm Khánh Khánh sững sờ một lúc lâu, rồi sau đó đắc ý dào dạt trêu chọc: “Xem ra anh thật sự yêu em.”
Trữ Mạt Ly mặt không đổi sắc, lời muốn nói lăn một vòng ở đầu lưỡi, cuối cùng vẫn chỉ nói một tiếng đơn giản mà chân thật: “Ừ.”
“Khụ khụ khụ…” Lúc này Trầm Khánh Khánh không biết phải phản ứng như thế nào, trừng lớn hai mắt, như bị choáng rồi, cô không ngờ Trữ Mạt Ly lại thẳng thắn như vậy, khiến cô dập tắt mọi ý niệm vừa rồi.
Cuối cùng, dưới cái nhìn dịu dàng chăm chú của anh, cô vẫn bại trận, nhăn nhó nói: “Anh đúng là càng ngày càng không biết xấu hổ.”
Trữ Mạt Ly cười cười, ra vẻ từ chối cho ý kiến.
Trong ghế lại im lặng, Trầm Khánh Khánh ngầm bực bội rõ ràng mình không phải gặp mối tình đầu, sao lại ngây ngô như mấy em gái nhỏ thế, may mà lần này Trữ Mạt Ly không trêu chọc cô, mà chỉ đưa tay kéo cô đứng lên, sau đó cúi người xuống, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve qua lại trên đôi môi hồng hồng của cô, Trầm Khánh Khánh bị không khí ái muội này vây lấy, nhưng lại nghĩ tới quan hệ bây giờ của bọn họ, cũng vui vẻ tiếp nhận rồi.
Cô chỉ hơi ngượng ngùng, tuyệt không kháng cự.
“Về sau An Thiến tìm em, đừng để ý đến cô ta.”
“Vâng.”
“Lời cô ta nói ngày trước, em còn tin sao?”
Kỳ thật, bất kể anh ra vẻ bình tĩnh đến đâu, anh cũng vẫn để tâm cô nghĩ gì về chuyện này, dù cô đã đồng ý ở cùng anh.
Vẻ mặt Trầm Khánh Khánh ngượng ngùng, nhún vai, hơi mất tự nhiên nói: “Em nghĩ thông rồi, nhìn anh tin tưởng em như vậy, em cũng tạm tin anh một lần. Dù sao không ai không có quá khứ cả, anh từng kết hôn, có con, em cũng có Quý Hàm, có một cuộc hôn nhân. Nhưng anh chưa bao giờ ép em ly hôn, cũng không trách em đã từng do dự nhát gan, còn giúp em không ít, như thế xem ra, em để ý chuyện anh nhớ vợ cũ thì cũng quá nhỏ nhen. Dù sao, nếu sau này anh tốt với em, thỉnh thoảng anh nhớ tới cô ấy, em cũng sẽ mắt nhắm mắt mở. Chuyện dây chuyền, em cũng lười truy hỏi, nhưng sau này anh đừng đeo nữa, chỉ cho anh giấu kỹ đi, đừng để em nhìn thấy, nếu nhìn thấy em không biết sẽ lại làm ra chuyện gì khiến cả hai mất vui nữa…”
Cô còn chưa nói xong, đã rơi vào một vòng ôm chặt chẽ ấm áp, nháy mắt tiếp xúc, cô cảm nhận được lồng ngực anh đang chấn động mãnh liệt, và hơi hơi run rẩy.
Kỳ thật cô còn muốn nói cô đã từng bị vứt bỏ, sợ hãi bi thương, anh cũng từng bị vứt bỏ, chẳng lẽ anh sẽ không sợ? Nếu không phải nghe nhịp tim anh đập mạnh, phỏng chừng cho cô một trăm năm, cô cũng không dám mở miệng hỏi.
Nói đến cùng, cô không dũng cảm bằng anh. Cô cũng không nên trách móc anh quá nặng nề.
Giọng nói trầm thấp dễ nghe của Trữ Mạt Ly từ đỉnh đầu truyền tới, cô nghe thấy anh nói.
“Được, anh giấu kỹ, không để em nhìn thấy.”
“Có em bên cạnh, anh sẽ không nghĩ tới cô ấy.”
“Chúng ta”, anh dừng một chút, nói, “Bắt đầu lại một lần.”
Trái tim Trầm Khánh Khánh đã lâu không được ai dịu dàng che chở, nhất thời cổ họng nghẹn ngào không thể nói thành lời, chỉ đưa tay vòng qua eo anh, lẳng lặng ôm anh, giờ phút này, dường như thiên trường địa cửu.
Giống như trải qua vô số ngày đêm chờ mong, rốt cuộc chờ được người anh muốn ôm.
Khi hai người bọn họ rời khỏi ghế, An Thiến và Phương Thuấn đã không thấy tăm hơi. Trữ Mạt Ly gọi xe tới, đưa cô về trường quay.
Trước khi xuống xe, anh giữ chặt cô, giúp cô sửa lại tóc, nói: “Buổi tối anh tới đón em.”
Cô nghĩ nghĩ, nói: “Chắc hôm nay em phải quay tới sáng, không cần đâu.”
Tay anh thuận thế rời xuống, chạm tới sợi tóc buông bên tai cô, lại chậm rãi nói lại một lần: “Anh tới đón em.”
Cô cũng không tranh cãi nữa, gật đầu.
Anh sát lại gần cô, không coi ai ra gì hôn môi cô ngay trước cửa xe, nụ hôn tạm biệt.
Mặt Trầ