Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.
i ấy cất giấu ngàn vạn lưỡi đao, lập tức khiến An Thiến đang đứng đâu đó hơi run rẩy.
“Ăn có thể ăn bậy, nói không thể nói lung tung.” Giọng nói trầm thấp của Trữ Mạt Ly vang lên, “Người phải tự biết mình, tôi cảnh cáo cô một lần cuối cùng.”
Nói xong, kéo Trầm Khánh Khánh nhanh chóng rời đi, đến trước một gian phòng khác, gần như vừa mở cửa là ném Trầm Khánh Khánh vào trong. Sau đó đóng cửa lại, khóa chặt, không chút do dự áp cô vào tường, chặn ngang cô, nhìn xuống, lạnh như băng, không chút tình cảm.
Trầm Khánh Khánh nuốt nước miếng, trái tim đập đến mức sắp mất máu luôn rồi. Cô biết rõ bản thân nên giải thích cái gì, nhưng suy nghĩ lại hỗn loạn một mảnh. Cuối cùng thì anh đến lúc nào, nghe được bao nhiêu, có nghe thấy cô nói câu kia không? Một giây đồng hồ, Trầm Khánh Khánh như tiêu hao tất cả tế bào não của mình. Cuối cùng, sau vô số lần giao chiến khi ở cùng với Trữ Mạt Ly, cô vẫn tìm được một vài con đường, ví dụ, thẳng thắn chưa chắc được khoan hồng, chống cự chắc chắn bị trừng phạt…
Sau lần thứ năm bị Trữ Mạt Ly hôn, Trầm Khánh Khánh rốt cuộc cũng thoát khỏi, hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì ngã xuống đất, cũng may Trữ Mạt Ly đã sớm ngờ tới, hai tay đỡ lấy cô, kéo ghế dựa ra ngồi xuống, lại đặt cô ở trên đùi, ôm cô vào trong ngực, một bàn tay nhẹ nhàng vỗ lưng cô.
Lúc này Trầm Khánh Khánh thật sự mất sức, sống đến 28 tuổi, còn chưa có nụ hôn nào kích thích như vậy… Cho tới bây giờ Quý Hàm vẫn là quân tử, chỉ khẽ chạm nhẹ rồi dừng lại, còn diễn cảnh hôn môi thì mọi người đều biết rõ ràng, chỉ là diễn xuất… Lần hôn môi này thật sự làm người ta đoản mệnh. Sau khi hôn môi, hai mắt Trầm Khánh Khánh đẫm lệ, ánh mắt như không có tiêu điểm, tinh thần có phần chậm chạp, thở hổn hển hơn nửa ngày, mới trở nên đều đều chậm rãi.
“Anh…” Cô nói được một chữ, nhưng cổ họng lại khàn khàn dị thường, chợt đỏ mặt ho khan hai tiếng, lạnh lùng nói, “Không được như vậy nữa, chẳng may em chết thật thì làm sao bây giờ?”
Trữ Mạt Ly nhìn cô chăm chú, đưa tay lướt nhẹ qua khuôn mặt đỏ hồng kỳ lạ của cô, cười xấu xa nói: “Vậy thì anh giúp em hô hấp nhân tạo.”
Trầm Khánh Khánh đỏ bừng mặt muốn nổi giận, lại dừng lại trước ngực, tay không thể đi lên, lời nói này nghe thật chẳng tốt đẹp gì, nhưng không biết tại sao, cô lại thấy hơi vui vui.
Ngón tay thon dài của Trữ Mạt Ly lau đi giọt lệ nơi khóe mắt cô, tỏ vẻ thật hài lòng, còn nói rất bao dung: “Nếu trừng phạt rồi, chuyện này cho qua.”
Lúc này Trầm Khánh Khánh mới tìm được lý trí, lớn tiếng, không thể tin được: “Anh quên đi như vậy sao?”
Cô nghĩ rằng Trữ Mạt Ly sẽ vì câu nói ấy: “tôi mặc kệ Trữ Mạt Ly có ý gì với mình, chỉ cần anh ấy giúp tôi đạt được thành tựu đỉnh cao là được rồi” mà xé cô thành tám mảnh, chính là để năm con ngựa xé xác cô.
Trữ Mạt Ly xoa mái tóc ngắn của cô, lười biếng nói: “Bằng không thì em muốn như thế nào? Hay là anh dạy dỗ em một chút cho em thoải mái nhỉ?”
“Em không điên.”
“Ừ, vậy thì được rồi.”
Nhưng cô vẫn không hiểu, sao Trữ Mạt Ly lại bình tĩnh như vậy, Trầm Khánh Khánh thầm cân nhắc một hồi, bỗng nhiên ánh mắt rực sáng, gọi Trữ Mạt Ly: “Này.”
Vẻ mặt hoàng đế Trữ thỏa mãn quá độ, sớm đã mất vẻ âm ngoan “xem anh tra tấn chết em không” lúc trước, anh thản nhiên đáp: “Gì?” Âm cuối còn hơi cao lên, xen một chút âm mũi.
“Anh…” Trầm Khánh Khánh bắt lấy móng vuốt của kẻ không thành thật, nắm cằm anh, nghiến răng nói, “Đùa giỡn em!”
Trữ Mạt Ly mặc cô giữ cằm mình, còn mỉm cười, vô cùng trong sáng, thản nhiên thừa nhận: “Ừ.” Ý cười lập tức tản ra, sáng cả một vùng đáy mắt tối đen xinh đẹp, “Em rất sợ anh tức giận?”
Khi anh cười, tai Trầm Khánh Khánh chợt kêu ù ù, nhất thời quên mất bản thân đang ở đâu.
Một lát sau, cô tìm lại giọng nói: “Em… không phải sợ anh tức giận.”
“Sao?”
“Em sợ anh hiểu lầm.” Cô buông tay ra, nghiêng mắt nhìn qua, nhìn về bức tranh sơn dầu trang trí trên bức tường đối diện, nói nhỏ, “Em chán bị hiểu lầm.”
Cô nhìn bức tranh sơn dầu kia, Trữ Mạt Ly nhìn cô, trên mặt cô có chút bi thương, sợ là nhớ tới những hiểu lầm với người nọ.
Trữ Mạt Ly dịu dàng đưa mặt cô quay lại nhìn mình, chạm vào cằm cô, nhẹ nhàng sờ lên đôi môi sưng đỏ: “Tuy em không nói, nhưng anh không có hiểu lầm.”
Cô ngây người: “Thật sao?” Vừa vội hỏi thêm, “Vì sao? Sao anh không hỏi em?”
Thấy cô gấp gáp như vậy, Trữ Mạt Ly không khỏi mềm lòng, nắm lấy tay cô đặt trong lòng bàn tay mình: “Nếu em muốn lợi dụng anh, thì đã sớm lợi dụng rồi. Huống chi đối với em mà nói, thành tựu quan trọng, nhưng không phải là quan trọng nhất. Khánh Khánh, so với em thì anh càng hiểu em hơn, ngoài miệng em nói một kiểu, nhưng trong lòng lại không muốn như vậy. Em chán ghét An Thiến, không muốn để cô ta vẻ vang, sẽ nói một vài lời khiến cô ta không vui. Nhưng, đôi khi sự thật mới là vũ khí mạnh nhất, mà tính cách này sẽ làm em bị thương. Ở bên anh nhiều năm như vậy, còn tưởng em học được không ít chứ! Nếu không phải anh tin tưởng em, có lẽ em cũng sẽ không vì mình giải thích cái gì.”
Trữ Mạt Ly lắc đầu, vẻ mặt cưn