Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341704
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.
y giờ anh đi vào, ắt sẽ khiến người khác chú ý.
“Tôi hiểu rồi…”
“Ada, Khánh Khánh bị thương như thế nào?”
Đồng tử Quý Hàm chợt co rút lại, anh quay lại, lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt đang đi tới.
Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Trữ Mạt Ly không khỏi cau đôi mày tuấn tú, vẻ mặt kỳ lạ khó nắm bắt.
Trữ Mạt Ly đi thẳng tới, mặt không đổi sắc, nhưng tất cả cũng không che dấu được nôn nóng trong đáy mắt. Anh vừa tới trường quay, người bên cạnh phải dừng bước chân, dán mắt vào anh như không thể tin nổi, ngay cả mọi người trước cửa phòng cấp cứu cũng choáng váng, bất giác nhường đường.
Nhưng Trữ Mạt Ly cũng không đi vào quấy rầy điều trị, sau đó không để ý tới những người khác, trực tiếp hỏi Ada: “Bị thương rất nặng?”
“Có một chút, nhưng may là không bị gãy xương.”
“Đã xảy ra chuyện gì?” Trữ Mạt Ly chau mày, trong lòng đám người xung quanh bắt đầu run lên, lúc này đạo diễn Lí đi tới giải thích với anh tình huống lúc đó, luôn miệng xin lỗi, Trữ Mạt Ly vẫn giữ im lặng, sau đó mọi người lại nhìn chăm chú vào ngón tay đang cởi gang tay kia, trái tim mọi người như bị anh bóp nghẹn từng chút một.
Trữ Mạt Ly khẽ nghiêng qua, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, vô cùng âm trầm: “Tôi rất muốn biết tiền tôi đầu tư đã đi đâu rồi, ngay cả trường quay cũng không bố trí ổn thỏa.”
Có ngu ngốc mấy cũng nhìn ra được, Trữ hoàng đế nổi giận.
Sắc mặt đạo diễn Lí vô cùng khó coi, nhưng dưới áp lực dọa người của Trữ Mạt Ly, ông cũng không cãi lại câu nào.
Lúc này, cửa phòng cấp cứu mở ra, Trầm Khánh Khánh từ bên trong đi ra, trên tay phải có một cái nẹp, sắc mặt ngoại trừ hơi tái, những thứ khác đều ổn… Trữ Mạt Ly và Quý Hàm phía trước thấy vậy cũng thấy an tâm.
“Em…”
“Em sao rồi?”
Thế nhưng Trữ Mạt Ly lại bị Quý Hàm đi trước một bước, sắc mặt hoàng đế nhất thời đen kịt, người đứng cạnh anh vô thức cảm giác được nguy hiểm, không khỏi lui lại vài bước.
Trầm Khánh Khánh nghiêng mặt nhìn Quý Hàm, bắt gặp ánh mắt cô, Quý Hàm bỗng nhiên hoảng sợ, bất giác tránh đi ánh mắt ấy, hỏi vị bác sĩ phía sau cô: “Tình hình thế nào rồi?”
Bác sĩ kia ngây người, hiển nhiên không hiểu sao Quý Hàm lại chạy tới hỏi thương thế của Trầm Khánh Khánh, nhất thời không biết nên đáp hay không.
“Tôi không sao.”
Cuối cùng, vẫn là Trầm Khánh Khánh tự mình mở miệng giảm bớt không khí yên lặng xấu hổ này, thấy đạo diễn và mọi người trong đoàn phim đều mang vẻ mặt của ngày tận thế, sau đó nhìn thấy người ở phía sau, Trữ Mạt Ly sắc mặt âm trầm, Trầm Khánh Khánh đã biết nguyên nhân.
Vì thế, để tránh cho mọi người bị Trữ Mạt Ly khủng bố tới chết, cô bảo mọi người quay về trước: “Mọi người không cần khẩn trương như vậy, sẽ không ảnh hưởng tới tiến độ quay phim. Đạo diễn Lí, anh về đi.”
Trữ Mạt Ly bỗng chen vào cắt ngang, ngữ khí không cho ai cãi lại: “Chuyện này sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, phải truy hỏi rõ ràng.”
Trầm Khánh Khánh thật bất đắc dĩ: “Em nói không sao mà.”
Trữ Mạt Ly dứt khoát gọi Ted tới, giao một câu: “Điều tra cho rõ.”
Trầm Khánh Khánh càng không biết làm sao.
Người trong đoàn phim cuối cùng cũng dè dặt trở về. Sau đó, đối mặt Trữ Mạt Ly và Quý Hàm, tam giác ba người đưa tới không ít ánh mắt vây xem, Trữ Mạt Ly rất chói mắt, anh chưa bao giờ tỏa sáng kém ai, cô cũng rất chói mắt, một tay đặt trước ngực, lại thêm một vị Quý Hàm, hình như cũng quên mất đây là nơi công cộng, cô sợ lát nữa nếu có phóng viên chạy tới, thì mai lại có tin tức để xem rồi.
Cô đành phải nói với hai người đàn ông đang khó chịu: “Bây giờ em ổn rồi, hai người… cũng đi về đi.”
Trữ Mạt Ly hơi lớn tiếng: “Em bảo anh đi về?”
Trầm Khánh Khánh hơi chột dạ: “… Vâng, Ada ở lại giúp em.”
Trữ Mạt Ly nhìn cô chằm chằm một lúc, con ngươi đen tối thâm sâu như ngôi sao đã tắt, như muốn hút hết vẻ mặt của cô, sau đó, anh cũng chẳng nói một lời, quay người rời đi.
Trữ Mạt Ly đi rồi, Quý Hàm tiến lên từng bước nói: “Anh giúp em sắp xếp phòng bệnh.”
“Không cần, trợ lý của tôi đã giúp tôi sắp xếp cả rồi.” Trầm Khánh Khánh lùi lại từng bước, Ada dìu cô, thản nhiên từ chối.
“Trầm Khánh Khánh, bây giờ em vẫn muốn giận dỗi anh sao.”
“Bác sĩ Quý, cảm ơn lòng tốt của anh, nhưng bây giờ tôi không cần anh giúp.” Trầm Khánh Khánh còn nói, “À, nếu ký tờ giấy kia thì tốt rồi, đỡ gây phiền phức cho tôi.”
Môi Quý Hàm trắng bệch, sắc mặt nhất thời vô cùng khó coi, anh xiết chặt tay, dường như cảm giác sụp đổ đêm đó lại dâng lên. Anh đứng tại đây, thân thể hơi lạnh, chút tự tôn còn sót lại bị bong ra từng mảng. Anh nghe cô gặp chuyện không may, tim suýt thì ngừng đập, liều lĩnh chạy tới, lại gặp phải thái độ lạnh như băng này của cô.
“Em đừng tuyệt tình như vậy.”
“Người tuyệt tình, có thế nào cũng chẳng phải là tôi.”
Cô tuyệt tình? Trầm Khánh Khánh thấy thật nực cười, nếu cô tuyệt tình, vừa rồi cô sẽ không kêu Trữ Mạt Ly đi.
Cuối cùng Trầm Khánh Khánh vẫn khăng khăng, không để Quý Hàm giúp đỡ. Cô được sắp xếp vào một phòng bệnh riêng, thật ra cánh tay cô rất đau, động một chút thì mồ hôi lạnh l