Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341697

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.

m hoàn toàn trở thành người xấu rồi.”
Trữ Mạt Ly hạ mắt, mày dãn ra, đôi môi khẽ mở: “Vì sao em không giải thích?”
Trầm Khánh Khánh làm như không sao hết, ngồi lại trên giường: “Giải thích? Giải thích với người ngoài chỉ phí lời, cô ta nghĩ như thế nào, em cũng chẳng quan tâm.”
“Nhưng chuyện này, em phải chịu tiếng xấu thay người khác.”
“Từ khi khởi nghiệp em đã bị người ta nói là đi lên nhờ quy tắc ngầm, cái gì khó nghe em cũng nghe cả rồi, còn sợ sao. Có một số chuyện, trong lòng mình biết rõ ràng là đủ rồi.”
“Thật ra em muốn bảo vệ anh ta.”
Trầm Khánh Khánh ngẩn ra: “Không phải…”
Trữ Mạt Ly bỗng cười: “Quên đi, dù sao về sau em chính là “ngôi sao tham hư vinh đi theo đại gia”. Anh không tính toán với em.”
Trầm Khánh Khánh trở mình khinh thường, nằm im trên giường, Trữ Mạt Ly tiến lên che chắn chỗ cô bị thương, cẩn thận thay chăn cho cô.
“Đúng rồi, anh nói tối nay có chuyện muốn nói với em, chuyện gì vậy?”
Trữ Mạt Ly trầm ngâm nói: “Hôm nay em cứ nghỉ ngơi trước đi, sau này nói sau. Dưỡng thương cho tốt, cuối tuần em còn phải tham gia lễ trao giải.”
Trầm Khánh Khánh dưỡng thương hai ngày đã có chuyển biến tốt đẹp, sau khi kiểm tra không thấy có vấn đề gì, Trầm Khánh Khánh có thể xuất viện, nhưng chuyện này cũng không chấm dứt dễ dàng như vậy. Trữ Mạt Ly truy xét chuyện xảy ra lúc đó, không ai dám làm cho có lệ, cuối cùng tra ra là khi tổ đạo cụ bố trí trường quay xuất hiện sơ suất, một phó đạo diễn, ba khâu phụ trách, có liên quan tới việc này đều bị đuổi hết. Đến bây giờ, quan hệ của Trữ Mạt Ly và Trầm Khánh Khánh dù cố che đậy vẫn thêm phần mờ ám.
Sáng nay ở phòng hóa trang, Trầm Khánh Khánh nhận ra Ada vô cùng lúng túng, một mình ở đó không biết lẩm bẩm rối rắm cái gì. Cô thấy mà phiền lòng, gọi Ada tới: “Làm sao vậy? Có chuyện gì?”
Ada giấu đầu lòi đuôi, vội lắc đầu: “Không có chuyện gì không có chuyện gì.”
Trầm Khánh Khánh xoa xoa cái mũi của cô: “Khi em nói dối đều hay hít hít mũi, nói đi.”
Ada nhăn mặt cau mày: “Ặc… Chị Khánh Khánh, chị phải bình tĩnh ngàn vạn, ngàn vạn lần nhé.”
Trầm Khánh Khánh bật cười: “Rốt cuộc là chuyện lớn gì vậy…”
Cô còn chưa hỏi xong, bỗng nhiên có người từ bên ngoài xông vào, Thuyền Trưởng chạy đến ngăn cản, lại bị đẩy ra. Sau đó, người nọ cầm tờ báo mở sẵn hung hăng ném vào mặt Trầm Khánh Khánh, cánh tay gạt một cơn gió lạnh buốt vào mặt Trầm Khánh Khánh: “Trầm Khánh Khánh, từ trước tới nay tôi đều nghĩ cô là cô gái tốt, tôi còn nói tôi đứng về phía cô, tôi giúp cô khuyên Quý Hàm. Bây giờ, tôi nhìn rõ cô rồi.”
Trầm Khánh Khánh lạnh lùng nhìn Trịnh Thị đang hổn hển, chậm rãi mở tờ báo, cúi xuống nhìn thấy một dòng tít chói mắt.
“Trầm Khánh Khánh âm thầm kết hôn nhiều năm, sắp ly hôn!”
Con ngươi Trầm Khánh Khánh chợt co rút lại, cánh tay cầm tờ báo căng cứng, vội vàng xem nhanh tin tức. Sau đó, nửa ngày không có phản ứng.
Ada thấy sắc mặt Trầm Khánh Khánh thoáng chốc trắng bệch, lo lắng nói: “Chị Khánh Khánh?”
“Cô còn muốn nói gì hả? Ly hôn? Vậy mà cô lại ly hôn!” Trịnh Thị nhào tới trước mặt Trầm Khánh Khánh, ánh mắt có thể phun ra lửa.
Trầm Khánh Khánh vẫn còn trấn định một chút, đặt tờ báo sang một bên, cô vẫn khống chế được, còn cười lạnh nói: “Thú vị thật, Ada, gọi Ted tới đây, có việc gấp.”
“Trầm Khánh Khánh, cô có nghe tôi nói gì không hả?”
Trầm Khánh Khánh xanh mặt, ánh mắt cũng không hề ấm lên, “Anh không muốn làm bạn với tôi, không sao cả, cửa ở kia, xin cứ tự nhiên.”
“Cô…” Trịnh Thị nhất thời chán nản, tay chỉ vào Trầm Khánh Khánh không ngừng run rẩy: “Cô thật sự thay đổi rồi, tôi nhất định sẽ giúp Quý Hàm đòi lại công bằng.”
Trầm Khánh Khánh giận dữ cười lại, đập tay lên chiếc bàn gần đó: “Công bằng? Trịnh Thị, suốt tám năm, tôi chờ lâu như vậy, bây giờ anh bảo tôi cho anh ta công bằng, người đó cho tôi công bằng sao? Tôi dâng cả tuổi thanh xuân cho anh ta, còn muốn như thế nào nữa hả? Các ngươi, đừng có ép người quá đáng!”
“…. Được, cô đợi mà xem, ai có lý.”
Trịnh Thị tức giận đùng đùng chạy ra cửa, Ted vừa mới tới, hai người đều sửng sốt, sau lại tự quay đầu không để ý tới đối phương.
Mùa đông lạnh, Ted vừa vào cửa liền cởi khăn quàng với gang tay, gấp đến mức đầu đầy mồ hôi: “Tin tức lan truyền quá nhanh, anh không kịp ngăn lại. Trên mạng đã đăng tải rất nhiều, lời đồn nổi lên tứ phía, phóng viên đổ tới nghe ngóng, điện thoại anh sắp nổ tung rồi… Anh thấy nên mở một cuộc họp báo, làm sáng tỏ một chút.”
Mấy năm nay Ted thay Trầm Khánh Khánh xử lý quá nhiều thị phi như vậy, nhưng cậu ta thấy chuyện hôm nay mới nan giải nhất, cứ nghĩ tới mấy ngày nay dư luận xôn xao, ra đường phải quàng khăn đeo kính, liền không khỏi rùng mình.
Trầm Khánh Khánh nhặt tờ báo kia lên, cô vuốt phẳng nó ra, thờ ơ nói: “Làm sáng tỏ cái gì đây?”
“Đưa tin không xác thực, chúng ta phải tìm ra kẻ tung tin đồn. Chuyện quan trọng nhất trước mắt là phải kéo dư luận về phía chúng ta.” Ted phân tích nói, “Ít nữa em phải tham gia lễ trao giải rồi, hợp đồng cũng sắp hết hạn, gần đây thị phi quá nh