Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.

“Làm sao bây giờ, đêm nay muốn tôi tới không?”
“Liễu Liễu thích, theo ý con bé đi!” Trữ Mạt Ly bình thản uống trà, “Ngồi xuống đi, Liễu Liễu đói bụng.”
Trầm Khánh Khánh chọn vị trí đối mặt với Trữ Mạt Ly, cách ba chiếc ghế trống. Liễu Liễu không có lương tâm ngồi bên cạnh Trầm Khánh Khánh. Hai bên rõ ràng đều không thể dây vào, Ted cũng chọn một vị trí vừa phải ngồi xuống.
“Ăn cơm trước.”
Nhà hàng này chuyên làm món ăn Quảng Đông, bởi vì Liễu Liễu thích đồ ngọt, vậy nên Trữ Mạt Ly thường mang bé tới đây dùng cơm.
Trầm Khánh Khánh không thể ăn gì, cô vì quay phim mà phải duy trì dáng vóc, thực sự phải chú ý ăn uống, chỉ ăn một bát cháo đặc. Thời gian còn lại cô đút cho Liễu Liễu, không phải Liễu Liễu khó chăm sóc. Cô bé lớn như vậy đương nhiên sẽ tự ăn cơm, nhưng chính là bé thích Trầm Khánh Khánh đút cơm, cảm giác rất thích.
Ăn một lúc, Trữ Mạt Ly bắt đầu câu chuyện: “Cảnh kia đã được xác định, Trương Hiển Chính có đề cập với em không?”
“Không có, tôi cũng lười hỏi hắn.”
“Tốt! Trên cơ bản em xác định quan hệ với Dương Phàm qua cảnh diễn kia.”
Với ai cô không quan tâm, cô chỉ quan tâm một vấn đề: “Giới hạn?”
Bởi có Liễu Liễu ở đây, Trữ Mạt Ly chỉ chỉ lưng, lại chỉ về chân: “Thì lộ chừng này.”
Tuy rằng có thể chấp nhận mức độ này, nhưng sắc mặt Trầm Khánh Khánh vẫn như ăn phải ruồi bọ: “Con heo mập kia, không biết sẽ giở trò gì trong cảnh này.”
Trữ Mạt Ly không lên tiếng, ngược lại Ted vội giúp cô bớt phiền: “Đừng lo lắng, đến lúc đó sẽ có các biện pháp che chắn, cũng không sử dụng ánh sáng. Lúc trước Mạt Ly dùng cách này, rất an toàn.”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt, nhìn về khuôn mặt bình tĩnh của Trữ Mạt Ly. Cô đột nhiên nhận ra là ảnh đế tất đụng tới loại diễn này, nhưng nhất thời chưa tưởng tượng được dáng vẻ ấy.
Trữ Mạt Ly như có thể nhìn thấu suy nghĩ của Trầm Khánh Khánh, thuận miệng nhắc nhở nói: “Nhất tiễn phong hầu”, nếu em muốn mượn xem, có thể nhìn xem.”
Cô không thể tưởng tượng Trữ Mạt Ly sẽ diễn cảnh nóng như thế nào. Bởi vì anh luôn là một bộ dáng cấm dục mà quả thật cô cũng lo lắng diễn không được thật, nhưng lần này, cho dù ý tưởng này là thật, cũng không thể không thuận theo.
“Chẳng qua là cảnh nóng, tôi chỉ không muốn diễn, chưa nói sẽ không diễn.”
Trữ Mạt Ly miễn cưỡng cười cười, đôi mắt phượng nheo lại: “Phải không?”
Ted bắt đầu thầm chảy mồ hôi, khẩn trương quan sát sắc mặt Trầm Khánh Khánh. Nói Trầm Khánh Khánh cái gì cũng tốt, chỉ có điều nếu có thể dùng kỹ xảo diễn xuất, cô nhất định sẽ không bỏ qua. Lại nói tiếp, trong mắt người ngoài Trầm Khánh Khánh giống như một bước lên mây, nhưng phương diện này, khổ tâm cũng chỉ có cô với người bên cạnh biết được. Từ một đào tạo viên không xuất thân chính quy, vì tôi luyện diễn xuất, người khác bỏ ra mười phần công sức, Trầm Khánh Khánh phải bỏ ra ba mươi phần công sức. Không như Trữ Mạt Ly trời sinh là diễn viên trân bảo hiếm có, Trầm Khánh Khánh dựa vào nghiền ngẫm không ngừng, quan sát không ngừng, tự hỏi không ngừng, cùng với thực hành không ngừng. Cũng chỉ có bọn họ biết Trầm Khánh Khánh sẽ vì nét mặt của một vai diễn mà đứng trước gương luyện tập mấy ngày mấy đêm, cũng sẽ vì một câu đối thoại mà thử dùng nhiều lời nói âm điệu khác nhau, vì muốn đạt tới hiệu quả tốt nhất. Giới phê bình trong nghề cho rằng diễn xuất của Trầm Khánh Khánh có một cảm nhận ở mức độ mà người khác không có, cách diễn mỗi vai đều khác biệt, bất kể là ánh mắt hay từng động tác nhỏ đều rất tinh tế, đáng để cân nhắc.
Nhưng loại chuyện này, người hiếu thắng như cô sẽ không nghe lời người ngoài, nhất là phía trước cô còn có một An Thiến, rất nhiều đạo diễn ngợi khen cô ta diễn xuất rất thông minh, cũng là một người có thiên phú.
Chính là, còn chưa chờ Trầm Khánh Khánh lên tiếng, cô nhóc đã mở miệng cướp lời: “Cảnh nóng gì đó, dì Khánh Khánh có thể diễn tốt!” Nói xong bé làm mặt quỷ với ba ba.
Trầm Khánh Khánh buồn cười, cục cưng nghĩ gì là nói đó, đại khái cô bé cũng không hề biết rõ cảnh nóng là cái gì. Nhưng mặc kệ như thế nào, bị cô bé nói lảng như vậy, cơn tức vốn có của Trầm Khánh Khánh biến mất như chưa có.
Đối với cô con gái chân ngoài dài hơn chân trong [1'>, Trữ Mạt Ly không để ý chút nào, ngược lại bắt đầu trêu con gái: “Liễu Liễu, con có biết cảnh nóng là cái gì không?”
[1'> chân ngoài dài hơn chân trong: bênh người ngoài.
Liễu Liễu trừng đôi con ngươi đen láy nhìn khuôn mặt tươi cười của Trữ Mạt Ly, giống như còn đang tự hỏi vấn đề này, nhưng nói quanh co nửa ngày trời vẫn không trả lời được.
“Ngoan lắm! Ngoan lắm” Trầm Khánh Khánh gắp miếng sầu riêng vào bát phân tán sự chú ý của cô bé, lại nhíu mày với Trữ Mạt Ly: “Anh đừng có dạy hư trẻ con.”
Trữ Mạt Ly thoải mái dựa lưng vào ghế ngồi, vẻ mặt không cho là đúng.
Ted xem trái, nhìn phải, không khỏi cảm thán một câu: “Mấy người rõ ràng là người một nhà.”
Lời vừa ra khỏi miệng anh ta liền hối hận, mà nghe thấy lời đó hai người nọ đều sửng sốt.
Không đợi Trầm Khánh Khánh phản ứng lại, Liễu Liễu mở cái miệng nhỏ nhắn, cũng bắt đầu