Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341641

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.

g thẳng: “Cô ta muốn ra tay với chị, như này không phải lợi dụng chị sao?”
Ngón tay thon dài của Trầm Khánh Khánh vuốt ve USB, cười nói như không hề gì: “Mọi người đều vì lợi ích thôi! Thế nhưng, bây giờ thật sự không thể chỉnh Liêu Khả Nhi!”
“Vì sao?”
Trầm Khánh Khánh ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Bởi vì ông chủ Trữ của chúng ta đã từng nói, cấm tàn sát người trong nhà. Huống chi, chị còn dùng đến cô ta.”
Về phần cô Kelly này, tương lai sẽ là một chuyện riêng. Cô ta là ca sĩ của Thời Đại, như vậy Trầm Khánh Khánh phải để người nào đó chú ý – lang sói thường hay lui tới.
Xế chiều hôm đó, một video gửi tới điện thoại của Liêu Khả Nhi. Trầm Khánh Khánh ngồi cách đó không xa, nhìn thấy cô ta cầm điện thoại xem đoạn video, sau đó sắc mặt trắng bệch như tuyết tháng mười hai. Nếu lại gần có thể thấy dưới màu trắng là màu xanh mét.
Thật trùng hợp, chiều nay có một cảnh quay Liêu Khả Nhi tát Trầm Khánh Khánh.
Trầm Khánh Khánh dù bận rộn vẫn ung dung, đã sẵn sàng vào vị trí. Khi Liêu Khả Nhi đi tới, bước chân giống như không có thực, linh hồn đang ở tận đâu.
Trầm Khánh Khánh có ý tốt hỏi han: “Em khỏe không? Sắc mặt thoạt nhìn không tốt lắm!”
Liêu Khả Nhi ngẩng đầu, khuôn mặt đánh phấn nhìn gần như vậy trông càng trắng. Dường như lời muốn nói của cô ta cuồn cuộn trong cổ họng. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt tươi cười vô hại của Trầm Khánh Khánh, lại nói không ra.
Trương Hiển Chính hô bắt đầu, Trầm Khánh Khánh nhanh chóng nhập vai. Trong đoạn diễn, đầu tiên cô và Liêu Khả Nhi tranh chấp, sau đó Liêu Khả Nhi thẹn quá thành giận giơ tay cho cô mấy cái tát.
Đúng vậy, là mấy cái tát, Trương Hiển Chính này sửa kịch bản thật ngoan độc.
Nếu đánh thật, mặt Trầm Khánh Khánh có quỷ mới không sưng lên. Nhưng cô đợi một lúc, không thấy Liêu Khả Nhi hành động.
“Cắt!”
Trương Hiển Chính mất kiên nhẫn đứng dậy: “Khả Nhi, em đứng ngốc đó làm gì, đánh đi!”
Tiếng “Đánh” này cuối cùng cũng gọi hồn Liêu Khả Nhi trở lại, Liêu Khả Nhi gật đầu cứng nhắc.
Bắt đầu một lần nữa, Liêu Khả Nhi nâng tay xuống một cái tát. Trầm Khánh Khánh thuận thế quay mặt đi, sau đó nhận ra một cái tát này thật đúng là không nặng.
“Cắt!”
Trương Hiển Chính giậm chân chạy đến trước mặt hai người, rất bất mãn với Liêu Khả Nhi: “Quá giả, bộ trước giờ chưa từng diễn cảnh này sao? Nếu không diễn được thì đánh thật. Anh nghĩ Khánh Khánh sẽ không để ý.” Sau đó lại lộ ra một khuôn mặt tươi cười chỉ vào Trầm Khánh Khánh.
Trầm Khánh Khánh lập tức rộng lượng phụ họa: “Khả Nhi, đừng ngại! Vì hiệu quả, đánh thật cũng được!”
Môi Liêu Khả Nhi hơi run run, ánh mắt bỗng có tia hung ác, tựa hồ Trầm Khánh Khánh mỉm cười là một phen ra oai phủ đầu, là một đao lớn muốn mạng cô ta.
Lại quay phim, Trầm Khánh Khánh bắt đầu trước, khẽ nói với Liêu Khả Nhi: “Đừng sợ, tôi đứng về phía cô.”
Liêu Khả Nhi sửng sốt, hiển nhiên không ngờ Trầm Khánh Khánh sẽ nói như vậy. Nhưng không để cô ta phải nghĩ nhiều, Trương Hiển Chính đã hô bắt đầu.
Trầm Khánh Khánh ám chỉ: “Đánh đi, không liên quan.”
Liêu Khả Nhi cắn răng một cái, mấy cái tát cứ hạ xuống liên tục. Cô ta vốn đã giao hẹn cùng Trương Hiển Chính sẽ giày vò Trầm Khánh Khánh vài lần, nhưng giờ dù Trầm Khánh Khánh có nói thật, cô ta cũng không dám.
Cảnh này chỉ diễn một lần đã xong, bởi Trương Hiển Chính thật sự không tìm ra lỗi nào. Hắn hơi tức giận nhìn Liêu Khả Nhi chằm chằm, nhưng người sau thậm chí không nhận ra.
Khi chuyển màn, Liêu Khả Nhi sít sao đi theo Trầm Khánh Khánh vào một góc khuất.
Trầm Khánh Khánh quay người lại, đã bị Liêu Khả Nhi nắm lấy: “Đúng là cô? Hay người khác?”
“Đừng khẩn trương như vậy, video là tôi gửi cho cô, nhưng không phải tôi quay.” Trầm Khánh Khánh trấn an nói: “Tôi và cô là người cùng công ty, xảy ra loại chuyện này, đương nhiên phải giúp cô.”
“Người kia rốt cuộc là ai?”
Liêu Khả Nhi không chịu buông tha như trước, tựa như chỉ chờ cô ta biết kẻ súc sinh nào làm, cô ta sẽ lột da người nọ.
Trầm Khánh Khánh cười lạnh: “Cô bị người ăn mà còn không biết đó là con sói khoác da heo à?”
Gương mặt đẹp như tranh của Liêu Khả Nhi như biến thành ác quỷ, hoảng sợ nói: “Là Trương Hiển Chính?” Lập tức lại phủ định ngay tức khắc: “Không thể, cô lừa tôi.”
“Biết vì sao Trương Hiển Chính ghét tôi như vậy không?” Trầm Khánh Khánh dựa vào tường, không có ý muốn lừa gạt cô gái nhỏ, “Bởi vì hắn không thể làm gì tôi. Nhiều năm như vậy, tôi cũng biết được một chút thủ đoạn của hắn. Vì phòng ngừa bị người sau lưng đâm một đao, hắn thích quay một vài cảnh để làm của riêng, như vậy các cô gái đó sẽ ngoan ngoãn nghe lời hắn. Cô còn trẻ, đương nhiên sẽ không ngờ tới điều này. Hắn biết cô nhìn tôi không vừa mắt, vậy nên liền cố ý xuống tay với cô.”
Liêu Khả Nhi một tay vịn tường, suýt nữa không đứng lên được. Ánh mắt cô ta đầu tiên là hỗn loạn, nhưng nhiều nhất chính là phẫn hận, khuôn mặt méo mó lại: “Con heo kia dám làm như vậy…”
Nếu là mấy cô gái nhỏ mới khởi nghiệp đại khái sẽ vì nể sợ danh tiếng Trương Hiển Chính mà không dám lộ