Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341675
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.
ốn. Cả đời mẹ cô bị hủy hoại trở nên yếu ớt, điên cuồng như vậy, nhưng Trầm Khánh Khánh sẽ không giẫm lên vết xe đổ đó. Cô đứng ở đây vì trả thù, không có thành công phía trước, cô sao có thể thất bại như vậy?
[2'> tu hú chiếm tổ: Tu hú là loài chim chuyên đẻ nhờ các tổ chim khác. Tu hú con khỏe, dữ, có thể hất chim con trong tổ ra để giành phần ăn từ chim bố mẹ.
Trầm Khánh Khánh bình tĩnh lại dứt khoát nói: “Tôi sẽ không đi, cho dù bây giờ tôi trở lại, Trương Hiển Chính cũng sẽ không buông tha.”
“Bây giờ tôi lệnh cô đi.” Trữ Mạt Ly thản nhiên nói: “Nếu không đi, thì ra khỏi Hoàn Nghệ.”
Người đàn ông này thật khiến người ta phải nghiến răng nghiến lợi, nhưng không thể trút giận. Trầm Khánh Khánh đứng im không nhúc nhích, Trữ Mạt Ly vượt qua cô. Cô lập tức tiến từng bước chặn trước mặt anh.
Trữ đại thần nói không chút thân thiết: “Còn muốn làm gì?”
Trầm Khánh Khánh đếm đến ba, trừng mắt nhìn Trữ Mạt Ly, không nhượng bộ chút nào, nói: “Tôi không phải người tốt. Tôi có thể vì thành công mà không từ thủ đoạn, nhưng trong từ điển của tôi, không có hai chữ đê tiện, và có nguyên tắc.”
Trữ Mạt Ly trái lại lại đứng im chăm chú lắng nghe.
Trầm Khánh Khánh tiếp tục nói: “Bán đứng thân xác, tôi sẽ không làm, đây là giới hạn. Tôi biết lấy thân phận bây giờ của tôi mà nói như vậy thật nực cười, cũng thật ngu ngốc. Anh có thể không tin, nhưng tôi thà dùng mười lần sức lực và thủ đoạn để đạt được mục đích, cũng không tình nguyện đánh mất bản thân. Thân thể của tôi trung thành với tôi, dù không muốn có trách nhiệm với bản thân, cũng muốn…”
“Có trách nhiệm với người yêu.” Trữ Mạt Ly nói tiếp.
Trầm Khánh Khánh giật mình, lập tức gật đầu. Thật kỳ lạ, Trữ Mạt Ly đang dùng một loại ánh mắt tán thưởng nhìn cô đầy lưu luyến. Nhưng chỉ ngắn ngủi trong chớp mắt, ngắn đến mức không thể xác nhận có thật hay không.
“Trầm Khánh Khánh.” Tên cô chạy một vòng trong yết hầu anh, vô cùng tuyệt vời.
Anh nhìn cô chăm chú một hồi, bất ngờ nói: “Tốt lắm, chớ quên lời nói của cô hôm nay, về sau Ted sẽ theo cô.”
Bây giờ nhớ lại, Trầm Khánh Khánh không khỏi cảm khái thế giới này quá mức mâu thuẫn. Ai cũng đều nghĩ rằng cô đã sớm không còn là một cô gái trong trắng, Quý Hàm cũng thế, mẹ chồng cũng thế, biết cô nhưng không biết con người cô, dường như đều cho rằng như vậy.
Ngược lại là Trữ Mạt Ly, người đàn ông mà cô suy tính đề phòng khắp chốn, lại phá lệ bảo vệ cô.
Vì thế, từ lúc ấy, lời đồn Trầm Khánh Khánh dựa vào Trữ Mạt Ly nhanh chóng lan truyền.
Ted nói đó là do Trữ Mạt Ly coi trọng sự kiên trì này của cô.
Bản thân Trữ Mạt Ly là một người đàn ông nghiện sạch sẽ đến cả về thể xác lẫn tinh thần, nói cách khác, anh là người chủ nghĩa cấm dục. Về phương diện này anh bảo thủ đến biến thái, xem ra nếu gắn kết thân thể chỉ vì hưởng chút ái ân, anh nhất định thấy mình không khác gì cầm thú. Vậy nên nếu tỉ mỉ quan sát Hoàn Nghệ sẽ không khó phát hiện, những diễn viên nữ thường dựa vào chút nhan sắc để đi lên sẽ không được công ty coi trọng. Mà người chăm chỉ thật thà, nghệ sĩ làm việc nghiêm túc, dù bản thân không có gì xuất chúng, cũng có thể có được không ít cơ hội.
Trữ Mạt Ly vẫn chưa từng đánh giá những quy tắc ngầm, nhưng anh dùng một phương thức khác thực hiện suy nghĩ của chính mình.
Trong cái thế giới giải trí rực rỡ này, có lẽ Trữ Mạt Ly là người sạch sẽ nhất.
“Em nhắc chuyện đó làm gì?”
Trầm Khánh Khánh gõ gõ ly rượu, hừ nói: “Nếu bây giờ tôi nói anh biết, tôi từng bán thân rồi, anh có đuổi tôi đi không?”
Trữ Mạt Ly vừa muốn mở miệng, Trầm Khánh Khánh lại thêm vào một câu: “Tôi nói thật.”
“Không.” Trữ Mạt Ly trả lời thật đơn giản rõ ràng.
Trầm Khánh Khánh hơi ngạc nhiên: “Anh tin tôi như vậy?”
“Anh nói đấy chứ!”
“Đây là vấn đề của em, đừng đổ lỗi lên người khác.”
“Tôi biết, nhưng anh vẫn thích cười nhạo hôn nhân của tôi.”
Trữ Mạt Ly lại trầm mặc, ngạo mạn nói: “Đối với hôn nhân của em, tôi không có bình luận.”
“Hả?” Trầm Khánh Khánh cười như không, mỉa mai, “Không biết ai đã từng lớn tiếng nói “Đừng nói về cuộc hôn nhân nực cười của cô trước mặt tôi như vậy”.”
“Nếu em để tâm, tôi có thể thu hồi. Thế nhưng,” Trữ Mạt Ly đến gần Trầm Khánh Khánh một chút, “Chớ quên tình cảnh bây giờ đều do em lựa chọn. Còn có, em nghe không hiểu ý tôi sao? Đối với hôn nhân của em, tôi không-có-hứng-thú.”
Lại là loại ánh mắt nhìn thấu cô, Trầm Khánh Khánh có phần căm giận, cô không kìm nổi, nói: “Anh đang ghen tị tôi phải không?”
“Em có cái gì đáng để tôi ghen tị? Bị người ta vứt bỏ à?” Trữ Mạt Ly khinh thường hỏi lại.
Cồn làm lý trí và cảm xúc của Trầm Khánh Khánh có phần mất khống chế, mà lời nói của Trữ Mạt Ly như chọc vào khối u ác tính trong lòng. Cô quét mắt đặt tay trước ngực, cười nói tàn nhẫn, “Ít nhất tôi còn có hôn nhân, mà anh, không có.”
Phòng khách đột nhiên lâm vào trạng thái im lặng đầy quỷ dị, sắc mặt Trữ Mạt Ly cứng ngắc trong nháy mắt. Đôi mắt phượng nheo lại nguy hiểm: “Em thử