Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
lặp lại lần nữa xem.”
“Có gì không dám chứ!” Trầm Khánh Khánh đứng lên, đến trước mặt Trữ Mạt Ly, cúi người xuống, rành mạch nói từng chữ một, “Ít nhất tôi còn có hôn nhân, anh-không-có.”
Vẻ mặt Trữ Mạt Ly trầm như nước, như vừa đi ra từ hầm băng, khí lạnh toàn thân cao thấp đều làm người ta sợ hãi, chỉ cần bị anh nhìn, sẽ không rét mà run.
Có ai dám nói chuyện với Trữ Mạt Ly như vậy, không biết sống chết mà còn phạm vào điều cấm kỵ của anh.
Trầm Khánh Khánh lại vẫn không bỏ qua, đổ dầu vào lửa: “Làm sao nào, tức giận à?”
Yết hầu Trữ Mạt Ly chuyển động một chút, vẫn không nói. Anh nhìn cô chằm chằm, hàn ý trong đôi mắt rốt cuộc bớt đi một chút.
Ánh mắt trầm tĩnh như vậy không phải cái mà cô muốn. Trầm Khánh Khánh đẩy anh một cái, dường như muốn chọc giận anh hoàn toàn: “Muốn chửi tôi, muốn cười nhạo tôi hả? Đến đi, tôi không sợ anh đâu!”
Trữ Mạt Ly rời chỗ ngồi không nhúc nhích.
“Vì sao không nói gì?” Cô trừng mắt nhìn anh, ẩn trong đôi mắt to là tơ máu, “Trữ Mạt Ly, đừng giả tạo nữa, chắc chắn bây giờ anh đang rất căm tức tôi.”
Môi Trữ Mạt Ly khẽ giật giật, bình thản ngoài ý muốn: “Em say rồi.”
Suýt chút nữa anh đã thật sự tức giận, may mà anh lập tức ý thức được không thể đánh đồng chỉ số thông minh của cô bình thường và khi say rượu. Cô say rượu thì một chút lý trí cũng mất khống chế, trước khi say là người có đầu óc, sau khi say là người không có đầu óc. Bởi tính cách nói nhăng nói cuội, khi vui vẻ sẽ như một đứa trẻ, giày vò bản thân cũng giày vò người khác, khi không vui vẫn như một đứa trẻ, cần người dỗ dành.
Anh thực không nên mềm lòng để cô uống Whiskey.
Trầm Khánh Khánh sửng sốt, vội phản bác: “Tôi không say, tôi rất tỉnh táo nên tôi biết chắc chắn trong lòng anh đang khinh thường tôi.”
Trữ Mạt Ly rõ ràng không để ý tới lời nói của cô. Anh đứng dậy đi về phía phòng khách: “Liễu Liễu sẽ về, đêm nay em ở lại đây trước.”
Trầm Khánh Khánh giữ chặt anh, tay cô lạnh dọa người, sức lực lại rất lớn: “Vì sao không ầm ĩ với tôi chứ? Không phải sở trường của anh là châm chọc nói móc tôi hả? Hôm nay tôi cho anh nói, anh nói đi!”
Trữ Mạt Ly xoay người, cúi đầu nhìn cô giữ chặt tay anh, hơi sững sờ, anh nghe bản thân thong thả nói: “Ngủ một giấc sẽ không gây chuyện nữa. Ngày mai em vẫn là Trầm Khánh Khánh.”
Cô trừng mắt nhìn anh, chớp chớp, đỏ mắt, sau đó cái mũi hít hít, nén giận lại, nhưng mắt lại chớp một cái, lại đỏ, vòng đi vòng lại.
“Anh không nói, tôi cứ nói.”
Trầm Khánh Khánh đi theo Trữ Mạt Ly vào phòng tắm, thấy anh thờ ơ xả nước, ở sau lưng anh lải nhải: “Chúng ta đều là người đáng thương. Vợ anh rời bỏ anh, mà tôi, ôi, chồng tôi đang rời bỏ tôi.”
Trữ Mạt Ly tự phục vụ như trước, anh thử nước ấm, hỏi: “Có cần tắm rửa không, hay là ngủ luôn?”
“Anh thấy tôi rồi đấy!” Trầm Khánh Khánh mất kiểm soát nhảy lên khỏi mặt sàn, ôm lấy vai anh, “Chồng tôi đang rời bỏ tôi, đều tại anh hết! Anh ấy mới có thể hiểu lầm tôi. Anh cướp đi bố tôi, còn muốn cướp cả chồng tôi nữa hả?”
Tuy biết lời nói lúc này của cô là do xúc động nhất thời, cũng biết cô rất ấm ức muốn tìm một nơi xả giận… Trữ Mạt Ly lẳng lặng nhìn Trầm Khánh Khánh, thấy trong mắt cô vẻ mặt cứng ngắc của chính mình.
Anh giữ cho giọng nói bản thân nghe thật vững vàng: “Em thật sự yêu hắn như vậy?”
“Anh phải sớm biết chứ, tôi không yêu anh ấy, còn có thể yêu ai?”
Qua một lúc lâu, anh hỏi: “Níu giữ hắn là điều em muốn?”
“Phải.”
Có lẽ ngày mai cô sẽ không nhớ rõ hôm nay bản thân đã từng nói gì. Nhưng hiện tại câu trả lời không cần suy nghĩ này lại khiến anh chết lặng.
“Tôi hiểu.”
“Cái gì?”
“Em tắm rửa trước đi.”
Trữ Mạt Ly trở lại phòng khách, lấy một quyển trò chơi điền chữ. Bàn này rất đơn giản, nhưng anh nhìn nửa ngày, vẫn là bộ dáng cầm bút, cây bút trong tay anh trước sau không hạ xuống.
Gần một giờ trôi qua, người trong phòng tắm còn chưa đi ra. Trữ Mạt Ly đi qua gõ cửa, nói: “Vẫn chưa tỉnh sao?”
Bên trong không có người trả lời.
“Trầm Khánh Khánh.”
Không có tiếng nước, cũng không có tiếng trả lời.
Ý nghĩ không hay trong đầu bất giác hiện lên. Trữ Mạt Ly thử chuyển động tay nắm cửa, thế nhưng cửa không khóa. Từ trước đến nay Trầm Khánh Khánh có thói quen tắm rửa đều khóa cửa.
“Trầm Khánh Khánh.”
Trữ Mạt Ly vọt vào phòng tắm, không nhìn thấy hình ảnh gì kinh khủng, chỉ thấy người nào đó đang ngủ cạnh bồn tắm lớn. Khóa sau lưng chiếc váy liền kéo xuống một nửa, tóc dài đen nhánh tản trên vai, che đi nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi môi nhợt nhạt, một cánh tay buông thõng bên người, một cánh tay đặt làm gối. Dường như cô đã ngủ thật sâu, hô hấp kéo dài bình ổn.
Trữ Mạt Ly đến bên người cô, cúi đầu nhìn cô. Tay anh vươn vào không trung, lướt qua từng đường cong trên mặt, sau đó nhẹ nhàng vén từng lọn tóc dài, nhìn đến giọt lệ quen thuộc nơi khóe mắt cô, rất nhỏ, không nhìn kỹ sẽ không phát hiện.
Thật ra là một người dễ rơi nước mắt, lại cứ tưởng mình mạnh mẽ.
Trữ Mạt Ly ôm Trầm Khánh Khánh trở vào phòng, đắp chăn. Cô trở mình, đè toàn bộ chăn