Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341674
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.
thế người ta chỉ nhớ là diễm lệ, mà quên mất nét ôn hòa.
[1'> hoa mạn châu sa: một trong những ý nghĩa của hoa này là “sự quyến rũ chết người”
Lúc này, ánh mắt anh trên cao mờ mờ ảo, như đảo qua người cô, lại như đè nén không nhìn cô.
Khi tất cả tế bào não của Trầm Khánh Khánh khởi động lại, cái khó ló cái khôn, tuy biết việc này rất mạo hiểm, nếu không thành liền hy sinh, nhưng với việc ngồi chờ chết, không bằng thử một lần, mượn cơ hội này có thể được một công đôi việc.
Trong khoảnh khắc đó, lúc này Trầm Khánh Khánh quyết định một việc nguy hiểm.
“Trữ tổng.”
Có lẽ vì khí thế của Trữ Mạt Ly quá mạnh mẽ, tiếng nói của Trầm Khánh Khánh hơi run rẩy.
Cũng may, Trữ tổng không coi cô thành người vô hình không nhìn thấy. Anh dừng chân lại, nửa thân mình hơi nghiêng đi, mắt phượng khẽ nheo lại, đuôi mắt hơi nhướn lên, có cảm giác như dứt tình đoạn nghĩa, tiếc rằng lại gợi cảm, mị hoặc phi thường. Anh vẫn chưa quan sát Trầm Khánh Khánh, mà ánh mắt dừng tại bức tường cạnh người cô.
“Tôi rất xin lỗi đã quấy rầy anh! Tôi tên Trầm Khánh Khánh, là thực tập sinh của Hoàn Nghệ. Lần trước chúng ta đã gặp qua, ở thang gác kia, con gái anh…”
“Nói chuyện chính.”
Giọng nói Trữ Mạt Ly thật đặc biệt, hơi thấp, lại dễ nghe, rõ ràng, lại gợi cảm.
Câu nói của Trầm Khánh Khánh bị anh lạnh lùng cắt ngang, nhưng cô nhanh chóng sắp xếp lại lời nói: “Tôi xin anh giúp đỡ.”
Trầm Khánh Khánh nghĩ tới rất nhiều cách thức, nhưng cuối cùng cô quyết định nên dứt khoát gọn gàng. Theo hiểu biết của cô về Trữ Mạt Ly, ai muốn giở thủ đoạn với người trước mặt, chắc hẳn chê mình sống quá thoải mái rồi.
Trữ Mạt Ly xoay người, tay phải xoa nhẹ chiếc nhẫn kim cương trên bàn tay trái. Ánh mắt anh lạnh như băng, như tấm sa mỏng gắn trên mặt Trầm Khánh Khánh.
Trầm Khánh Khánh vội lấy điện thoại từ ví, tay cô lạnh toát, hơn nữa còn run rẩy, vất vả mãi mới bật được đoạn ghi âm, chỉ là âm thanh phát ra đều là tạp âm.
Trầm Khánh Khánh sửng sốt, lại bật lại lần nữa, nhưng trong điện thoại vẫn chỉ là tạp âm như trước. Nói cách khác cô không thể tìm được lời nói đê tiện của Trương Hiển Chính. Điều này… Trầm Khánh Khánh trợn tròn mắt, mà Trữ Mạt Ly vẫn đang đứng đó chờ.
Đứng đó trơ mắt sẽ chỉ làm Trữ Mạt Ly mất kiên nhẫn, Trầm Khánh Khánh nắm chặt tay, lấy hết can đảm, liều mình nói với Trữ Mạt Ly: “Đạo diễn Trương Hiển Chính dùng quy tắc ngầm, trừ tôi ra, công ty chúng ta hẳn có không ít diễn viên nữ…”
Khóe môi Trữ Mạt Ly khẽ cong lên, trong lòng Trầm Khánh Khánh lập tức dấy lên chờ mong, nhưng lời nói tiếp theo lại làm toàn thân Trầm Khánh Khánh rét run trong nháy mắt.
Trữ Mạt Ly nói như không có gì: “Chuyện đó thì sao?”
Trầm Khánh Khánh bỗng cảm thấy ảo tưởng tan biến, sớm biết Trữ Mạt Ly khó gần, nhưng chưa từng nghe nói Trữ Mạt Ly không biết lý lẽ. Loại cảm giác này giống như cô vốn tưởng bản thân có một quả cầu thủy tinh trong suốt, nhưng kết quả phát hiện cầu thủy tinh đúng là cầu thủy tinh, có điều là quả cầu thủy tinh đen.
Trầm Khánh Khánh nhanh chóng phản ứng: “Trữ tổng để mặc loại người tùy tiện này làm công ty đi xuống?”
Trữ Mạt Ly nói bằng giọng không quan tâm: “Nếu đã muốn vào giới giải trí, sẽ phải tuân theo quy tắc nơi này. Tôi nên nói cô ngây thơ, hay là trong sáng quá đây?”
Trầm Khánh Khánh trăm ngàn lần không ngờ được thái độ này của Trữ Mạt Ly, biết là không thể, nhưng mặc kệ bằng bất cứ giá nào, cô vẫn lớn tiếng nói với Trữ Mạt Ly: “Ngày trước Trữ tổng cũng vào bằng cách này?”
Đối với sự khiêu khích của cô gái này, Trữ Mạt Ly khẽ nâng cằm dưới, quả thực không ai bì nổi: “Ai dám nói thế?”
Hàm ý là không ai dám động đến anh, do anh có tiền. Nhưng cô gái ngây thơ này lại khác, nếu muốn có vị trí, nhất định phải tỉnh ngộ.
“Như vậy, tôi chọn anh.” Trầm Khánh Khánh vững vàng, nói như đinh đóng cột: “So với Trương Hiển Chính, tôi chọn Trữ tổng.”
Đáy mắt Trữ Mạt Ly lóe lên tia kinh ngạc. Một bàn tay anh nâng cằm Trầm Khánh Khánh, như nhìn một người xa lạ, vẻ mặt cân nhắc như người này không đủ xinh đẹp: “Cô muốn là tình nhân của tôi? Nhưng tôi không muốn người tự dâng tới cửa.”
Không biết vì sao, Trầm Khánh Khánh nhạy cảm nhận ra Trữ Mạt Ly hơi tức giận.
“Không phải, tôi hy vọng anh là chỗ dựa.”
Trữ Mạt Ly thu tay lại: “Dựa vào cái gì? Chẳng lẽ chỉ bằng bốn tiếng đồng hồ cô chăm sóc con gái tôi?”
Trầm Khánh Khánh bất mãn khi anh nói như vậy, cô trả lời: “Tôi sẽ không để anh thất vọng.”
“Người ngay cả quy tắc ngầm cũng không dám làm, lại còn dám mạnh miệng như vậy.” Trữ Mạt Ly mỉm cười, nhìn thật tốt, cũng thật lạnh lẽo như băng: “Nếu tôi là cô, sẽ ngoan ngoãn quay lại khách sạn, cố gắng thay đổi quyết định của đạo diễn Trương.”
Con người như thế nào mới có thể thản nhiên nói ra lời tàn nhẫn như vậy, lại không làm người ta ghê tởm, vốn chỉ có Trữ Mạt Ly. Mẹ Trầm Khánh Khánh trước khi chưa lâm bệnh đã từng nói với cô, Trữ Mạt Ly chính là người may mắn “tu hú chiếm tổ” [2'>. Mẹ con cô sống nơi đầu đường xó chợ, nhưng người nhà họ Trữ vẫn sống vui vẻ như nước cu