Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341671
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1671 lượt.
t cô: “Bây giờ chẳng phải đang ở trường quay, sao lại tới chỗ tôi?”
Trầm Khánh Khánh sờ trán, khó chịu nói: “Không biết! Cái gì cũng không muốn làm, lại vô thức lái xe đến đây.”
Cô đoán Trữ Mạt Ly nhất định sẽ trêu chọc cô: đại minh tinh sao lại học cách bỏ bê công việc, em không sợ phá hỏng danh tiếng của mình?
Nhưng cô đợi một hồi, cũng không thấy câu nào, nghiêng đầu nghi hoặc, nhìn Trữ Mạt Ly gọi điện cho Ted, dặn dò anh ta xin phép cho Trầm Khánh Khánh.
Trầm Khánh Khánh khó hiểu: “Vì sao đột nhiên lại khoan hồng độ lượng với tôi như vậy?”
Trữ Mạt Ly ít khi giải thích hành động của mình: “Nếu không có tâm trạng xuất hiện trước máy quay, tôi cũng không miễn cưỡng.”
“Cảm ơn.”
Trữ Mạt Ly thu lại ánh mắt, miễn cưỡng nói: “Tôi bị em làm cho bất ngờ đấy, đây là lần thứ hai sau khi vào cửa, em cảm ơn tôi.”
“Thật sao?” Trầm Khánh Khánh ngẩn người, “Tôi không biết.”
Đối với Trầm Khánh Khánh, Trữ Mạt Ly sẽ có vài hành động ngoài ý muốn, thế nhưng anh cũng không có hứng thú cho cô biết vì sao lại đặc biệt, bởi không cần cô nói anh liền đoán được tám phần, mà đối với người khác, anh giữ lại tất cả thái độ.
Trầm Khánh Khánh thật sự không biết vì sao cô lại đến chỗ này. Nhưng trong đầu cô điểm qua một vòng, lại phát hiện cô thật sự không tìm được ai có thể tâm sự. Quân Quân sang nước ngoài quay MV chuẩn bị cho đĩa nhạc mới, tình cảm giữa Ted và Trịnh Thị cũng đang rối rắm, đừng nói nghe cô kể khổ. Còn về Ada, Thuyền Trưởng, bọn họ còn rất trẻ, sẽ không thể hiểu được.
Liễu Liễu đi học đàn. Gian phòng lớn như vậy nhưng chỉ có hai người bọn họ, không gian yên lặng giúp cô có thể suy nghĩ, cũng cho cô hít thở.
Hồi lâu, cô mở miệng, giọng nói hơi khó khăn: “Anh… từng có cảm giác bị vứt bỏ không?”
Bên kia, đôi mắt Trữ Mạt Ly bỗng như mặt hồ bị hòn đá làm rối loạn, ánh mắt nhiều lần chìm nổi, nhất thời lóe lên tia sáng như xuyên thấu khuôn mặt Trầm Khánh Khánh, nhìn thấu tất cả. Nhưng chỉ là giây lát, con ngươi đen xinh đẹp cuối cùng lại trở nên tĩnh lặng.
Anh không muốn nghĩ tới, cũng chính vì đôi mắt trước mặt anh, bốn năm trước, cô vì một người quan trọng cầu xin anh. Bây giờ cô vẫn vì con người quan trọng ấy hỏi anh, từng có cảm giác bị vứt bỏ không?
Bất giác, Trữ Mạt Ly sờ dây chuyền trên ngực, đáp án rõ ràng ở trong lòng anh, nhưng anh không thể trả lời.
Vì thế, anh đành nói: “Xảy ra chuyện gì?”
Xảy ra chuyện gì, Trầm Khánh Khánh rất muốn nói không có gì, nhưng cô không nói nên lời. Trầm Khánh Khánh cắn môi dưới, đau đớn giúp cô che dấu đôi mắt đỏ, sau đó cảm xúc dần bình tĩnh lại, sự yếu ớt vừa rồi thật đúng như chưa từng tồn tại.
“Muốn uống chút rượu không? Whiskey nhé?”
Hỏi là hỏi như vậy, nhưng cô đã tự mình đến trước quầy rượu lấy một chai Whiskey rồi tự rót cho bản thân một ly đầy.
Trữ Mạt Ly nhanh chân tiến đến giành lấy ly rượu, dứt khoát lấy một ly nhỏ khác san đều một chút, sau đó đưa cho Trầm Khánh Khánh: “Một chút như vậy là đủ rồi.”
Trầm Khánh Khánh không nhận, bất mãn nói: “Anh cũng xem thường tôi.”
Khoảng năm năm trước, Trầm Khánh Khánh vẫn còn là người mới bước chân vào làng giải trí, với những quy tắc trong giới có cái hiểu cái không. Cô có dã tâm, có mục đích, có nghị lực, nhưng còn thiếu thủ đoạn. Dù sao tuổi trẻ, cẩn thận mấy cũng có sai lầm. Cô không chịu nổi móng vuốt của Trương Hiển Chính, nên tháo chạy, hoang mang lo sợ. Đầu tiên cô chạy về công ty tìm người, nhưng sau khi chạy về công ty cô bỗng nhận ra, căn bản không có ai sẽ giúp cô.
Trương Hiển Chính là ai chứ, người bình thường chống đối với hắn chính là muốn chết.
Trời tối, đèn trong hành lang đã tắt hết một nửa, chỉ để lại mấy ngọn đèn nhỏ chỉ đường. Trầm Khánh Khánh ở trong WC nôn mửa nửa ngày, kiệt sức, vẫn không thể thoát khỏi cảm giác buồn nôn. Giới giải trí đen tối này, cô biết, nhưng cô không biết lại đen tối hạ lưu như thế. Cô bước tới ngồi bệt xuống cạnh cửa toilet, ánh mắt mờ mịt nhìn mặt đất. Cảm giác vô lực chưa khi nào trầm trọng như thế, khiến cô cảm thấy bản thân thật nhỏ bé. Cô trở mặt với Trương Hiển Chính, cự tuyệt yêu cầu của hắn. Khi ấy cô tức giận rời đi, bây giờ tỉnh táo lại mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. Cô không có chỗ dựa vững chắc, Trương Hiển Chính lại là một ngọn núi lớn, có thể ép cô vào chỗ chết bất cứ lúc nào.
Đúng lúc này, có bóng người đi tới chỗ cô. Trầm Khánh Khánh cả kinh, cuống quít đứng lên trên mặt đất. Người tới càng lúc càng gần, khi cô nhìn thấy gương mặt người nọ, trong hoảng sợ có loại cảm giác hít thở không thông.
Trữ Mạt Ly đi ngang qua mặt cô, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen đơn giản, phối với một chiếc khăn xanh sọc đen, nhưng anh vẫn cao quý tao nhã như quý tộc thế kỷ trước, toàn thân tản ra hơi thở mê ly như hoa mạn châu sa [1'>, ngay cả dáng vẻ bước đi ung dung cũng đẹp hơn bất cứ ai. Khuôn mặt Trữ Mạt Ly thật ra cũng có phần ôn hòa, nhưng bị khí thế mạnh mẽ áp đảo, như một thanh kiếm lạnh lẽo rút ra khỏi vỏ, kiếm khí bức người. Vì