Nửa Kiếp Hồng Nhan Một Kiếp Du Ca
Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.
ta.”
Trầm Khánh Khánh không vui vẻ gì lướt nhìn Trữ Mạt Ly. Đối với ánh mắt của cô, Trữ Mạt Ly đã sớm có khả năng miễn dịch, anh quay lại cho cô một nụ cười ôn hòa: “Tôi đi lấy xe.”
Chọn nơi ăn cơm không quan trọng, quan trọng là… nhóm ba người không hòa thuận này chỉ khiến bữa cơm phí thời gian.
Quá nửa bữa cơm, chỉ có Quân Quân nói nhiều nhất. Cô nàng uống hơi nhiều, thậm chí mấy từ như Quý Hàm, ly hôn đều nhắc tới không dưới ba lần. Mà khi nói tới người này, Trữ Mạt Ly vẫn không nói gì, lịch sự, im lặng ăn đồ ăn trong bát. Trầm Khánh Khánh còn đang hầu rượu cô nàng nói mê nói sảng.
Quân Quân nói chuyện một mình cụt hứng, đành phải nói: “Chúng ta đổi đề tài đi, anh theo đuổi Khánh Khánh từ bao giờ vậy? Đến bây giờ Khánh Khánh vẫn không nói cho tôi biết!”
Trầm Khánh Khánh thấy rất hứng thú nên thêm vào một câu: “Tôi cũng rất muốn biết.”
Trữ Mạt Ly buông đũa, dùng khăn ăn lau tay, như đang suy nghĩ, nói: “Rất lâu.”
“Bao lâu? Sao tôi chẳng cảm nhận được chút gì vậy?”
Trữ Mạt Ly thở dài, hơi bất lực, nói: “Em luôn chậm hiểu như vậy.”
Trầm Khánh Khánh hoảng sợ suýt nữa ngã xuống ghế. Trữ Mạt Ly nói lời này vô cùng tự nhiên, giọng điệu giống như thật, ảnh đế đúng là ảnh đế, diễn kịch y như thật.
Bây giờ Quân Quân đã hoàn toàn phản bội bạn bè, chỉ thiếu việc dán trên trán ba chữ “Trữ Mạt Ly”. Cô nàng lại kích động: “Mạt Ly, tôi tuyệt đối ủng hộ anh.”
Trầm Khánh Khánh cười gượng: “Đừng quên, bây giờ tôi vẫn trong tình trạng kết hôn.”
Trữ Mạt Ly vẫn cười không đổi sắc: “Tôi cũng không để ý.” Đến bây giờ, anh vẫn không đem cuộc hôn nhân nực cười kia để vào mắt.
Trầm Khánh Khánh còn chưa kịp cảm động, Quân Quân đã cảm động trước rồi: “Khánh Khánh, không phải mình không giúp cậu, cậu đừng nói tới cái hôn nhân bỏ đi của cậu nữa được không?”
“Được rồi, là lỗi của tôi. Có điều, anh không cho tôi biết anh giúp Dương Phàm chỉ điểm Trương Hiển Chính, sao tôi biết anh giúp đỡ tôi?”
Lần đầu tiên thấy Trữ Mạt Ly đứng hình trong đêm nay, Trầm Khánh Khánh thầm đắc ý. Chiếu tướng, không phải chỉ mình anh làm được.
Quân Quân trời sinh có một thú vui là xem Trầm Khánh Khánh đấu võ mồm với Trữ Mạt Ly. Hai người đó đều có sở trường dùng khuôn mặt tươi cười đeo thương mang gậy đè bẹp đối phương, thể hiện một quá trình đặc sắc. Vậy nên, người xứng đôi như bọn họ rất hiếm gặp.
Đôi mắt phượng của Trữ Mạt Ly vẫn duy trì ý cười, dù Trầm Khánh Khánh đột nhiên buông một câu như vậy, cũng không làm anh giật mình. Anh ra vẻ kinh ngạc, chẳng qua vì muốn cô gái này đắc ý một chút.
Sau khi đạt được hiệu quả, Trữ Mạt Ly giải thích: “Em vẫn nói để mình em giải quyết chuyện này. Vậy nên, tôi nghĩ không nói cho em thì tốt hơn.”
Trầm Khánh Khánh gật đầu: “Làm việc tốt không lưu danh. Sếp này, tôi với anh lăn lộn nhiều năm như vậy, tôi vẫn chưa hiểu anh nhỉ?”
“Khánh Khánh, đây là một loại phương thức Mạt Ly theo đuổi cậu, cậu nhìn cậu đi, bảo cậu chậm hiểu cậu còn không tin.” Quân Quân không khỏi phụ họa.
Ngón tay thon dài của Trữ Mạt Ly lại lướt nhẹ qua mặt ngoài chiếc nhẫn kim cương. Ánh mắt anh trầm tĩnh như nước, lướt chậm qua khuôn mặt của Trầm Khánh Khánh, nụ cười yếu ớt trên miệng anh như một món đồ trang sức xinh đẹp.
“Vì hắn chống đối tôi.” Trữ Mạt Ly bỏ khăn ăn đứng lên, khí thế có phần áp người, “Có thể trở về chưa, con gái tôi còn đang chờ tôi ở nhà.”
“Được… Được.” Quân Quân choáng váng đứng lên.
Trầm Khánh Khánh ngồi im không nhúc nhích.
Tay cô hơi lạnh, còn hơi run. Cô không khỏi thay đổi thế ngồi, có điều tâm trạng cũng không thay đổi, cũng vì trái tim đang đập run rẩy của mình.
Ngay trước khi Trữ Mạt Ly trả lời, cô đã có một đáp án, chẳng qua cô thấy nó không phải sự thật, giống như khi cô năm tuổi có người nói cô sẽ trở thành siêu sao vậy.
Trữ Mạt Ly, vì cô?
Quân Quân xem xét tình hình, rất thông minh nói: “Tôi ra ngoài chờ hai người.”
Cô vừa ra khỏi cửa, Trầm Khánh Khánh lập tức hỏi: “Anh uy hiếp anh ta không được nhúng tay vào chuyện của Trương Hiển Chính?”
Trữ Mạt Ly lại ngồi trên ghế, anh cười cười: “Đoán thoải mái, em có vẻ rất khẩn trương.”
Trầm Khánh Khánh bất giác sờ mái tóc dài, lập tức trở mặt: “Tôi rất ổn, anh đừng lảng sang chuyện khác.”
“Được rồi, tôi quả thật có nhắc nhở Kiều Hàn Thâm.”
“Không hơn?”
“Em còn muốn thế nào?”
“Không phải anh có chuyện muốn nói với tôi sao?”
Khóe môi Trữ Mạt Ly khẽ cong lên, không nhiều không ít, nét dịu dàng và lạnh lùng cùng lúc đan xen vào nhau, anh ôn hòa nói: “Tôi không có gì muốn nói.”
“Được, vậy tôi nói.” Trầm Khánh Khánh đứng lên, đến trước mặt anh rồi đi lại vài bước, “Anh làm như vậy là vì tôi, hay vẫn vì bản thân anh?”
“Em nói gì?”
Trầm Khánh Khánh chỉ vào chính mình, không kìm được, lắc đầu cười: “Sẽ không vì tôi chứ? Tôi sẽ sợ hãi đấy.”
Lông mi Trữ Mạt Ly cũng chưa động.
“Hiển nhiên không phải vì tôi.” Trầm Khánh Khánh giơ tay chỉ ra điều lệ, “Tôi biết Trương Hiển Chính và anh cũng có vài mâu