Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.
t đáng sợ, cô xấu hổ gạt bỏ khuôn mặt tươi cười: “Trữ tổng…”
“Sợ anh không mở cửa, nên tự mở.” Trầm Khánh Khánh giơ chìa khóa lên, tuy cô rất muốn nói lời dễ nghe, nhưng hình như hiệu quả không được tốt lắm.
Không phải anh không thấy sắc mặt trắng bệch của cô, môi đỏ khác thường, còn có khuôn mặt được ngụy trang kỹ càng, tươi cười như không có việc gì.
Nhưng Trữ Mạt Ly vẫn làm khó dễ cô: “Vì sao tôi không mở cửa?”
“Vì anh tức giận.”
Trữ Mạt Ly nở nụ cười, rõ ràng là giả vờ cười: “Vì sao tôi phải tức giận?”
“Vì tôi không giữ thể diện cho anh.”
“Tốt lắm, em vẫn chưa sốt đến hồ đồ. Vậy bây giờ em tới đây làm gì?”
“… Vì anh nói anh có bác sĩ riêng.” Trầm Khánh Khánh càng nói càng vô lực, trong cơ thể là một khối băng, nhưng người vẫn nóng gắt, băng hỏa giao nhau, cô khó lòng chống đỡ.
Trữ Mạt Ly dựa cửa, từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt phượng cười như không cười nhìn cô: “Nghe nói chồng em là bác sĩ, sao không bảo hắn xem bệnh?”
Vẻ mặt tươi cười của Trầm Khánh Khánh rốt cuộc không chống đỡ được lời nói của anh, mặt cô cứng ngắc choáng váng một hồi, từng đám mây đen bao phủ trong lòng, cuối cùng cô không nhìn anh nữa, cũng không có sức tranh cãi với anh, khẽ nói với Ada: “Đi thôi.”
Nhưng cô còn chưa quay người, thân thể bỗng nhiên nhẹ bẫng, ngay sau đó trời đất đảo ngược, cô được người ta ôm lên, chuyện này xảy ra quá nhanh, Trầm Khánh Khánh cuống quýt ôm cổ Trữ Mạt Ly. Nhưng, da anh rất lạnh, cả người cô nóng bừng vừa chạm vào anh, cô theo phản xạ liền rút tay về.
“Ôm đi.”
“Tôi rất nặng.”
Trữ Mạt Ly nghiêng mắt, nghiêm khắc nói: “Đã biết nặng, còn dám dong dài.”
“Mắng cái gì.” Trầm Khánh Khánh rất muốn trừng anh một cái, nhưng cô đang bệnh, thật sự không đủ sức, sau đó dứt khoát đưa tay này, đầu này, đều dựa vào người anh, “Bỏng chết anh đi.”
“Không chết được.” Trữ Mạt Ly thờ ơ đáp, lại nói với Ada và Thuyền Trưởng, “Hai người có thể trở về, có tôi chăm sóc cô ấy.”
Hai người nọ tuy lo lắng cho Trầm Khánh Khánh, nhưng áp lực của hoàng đế quá lớn, cũng không dám ở lâu, lập tức biến mất.
Trữ Mạt Ly ôm Trầm Khánh Khánh đến phòng mình, Trầm Khánh Khánh vẫn chưa sốt đến hồ đồ, cô ngạc nhiên nói: “Đây là phòng ngủ của anh, không phải phòng khách?”
“Ừ, sáng nay ga giường phòng khách vừa giặt rồi, vẫn chưa thay, hôm nay em ngủ ở đây đi.”
“Ga giường trong năm phòng khách đều giặt hết hả?” Trầm Khánh Khánh vẫn đang giãy dụa.
Trữ Mạt Ly đặt cô xuống giường, kéo chăn lên, lời nói không cho phép người ta nghi ngờ: “Tôi nói giặt là giặt.”
Trầm Khánh Khánh lại vội vàng kéo chăn ra: “Tôi vẫn chưa thay quần áo.”
“Em có hai lựa chọn, một là ngậm miệng nằm im, hai là bây giờ tôi ném em ra ngoài.”
“…”
Đồ biến thái, cũng không phải cô bị bệnh sạch sẽ, Trầm Khánh Khánh lại nằm lại trên giường, khi vừa chạy tới nơi này, tinh thần cả người vẫn treo cao, giờ lại dần tản mất, nhưng đầu lại nhói đau.
Trữ Mạt Ly ngồi xuống bên mép giường, khoảng cách như vậy cũng có thể cảm nhận được độ nóng của cô, thật không biết cô đã chịu đựng thế nào mà qua đây.
Anh cúi người, khẽ lật chăn, cúi đầu đặt trên trán cô.
Hành động này rất bất ngờ, Trầm Khánh Khánh nhất thời như bị điểm huyệt, tắc nghẽn từ đầu đến chân, quên mất phải giãy dụa.
Trán Trữ Mạt Ly cũng rất lạnh, dán lên trán cô, cảm giác lạnh đến tận tim, cô rõ ràng bị nghẹt mũi, lại có thể ngửi thấy mùi thơm ngát trên người anh sau khi tắm rửa, còn có hơi thở nhẹ nhàng, dường như chỉ cần cô khẽ thở, sẽ có thể trao đổi không khí với anh. Cô không biết có phải mặt mình đỏ nhìn sợ lắm hay không, nhưng lòng cô đã không khống chế được rồi, cô có phần sợ hãi, sợ trái tim mình cũng phát bệnh theo.
Trong lúc này, cô vẫn nhắm mắt, mãi đến khi anh ngẩng đầu.
Sau đó, cô nghe thấy anh nói: “Trước tiên đo nhiệt độ, tôi gọi bác sĩ tới đây.”
Trầm Khánh Khánh còn chưa hết hoảng sợ: “Hả?”
Trữ Mạt Ly lấy nhiệt kế đo một chút, lập tức nhíu mày, không có nhiều lời, anh ra ngoài cửa gọi điện thoại.
Trầm Khánh Khánh rụt vào trong chăn, cô đưa tay lên sờ trán, trên mặt dường như còn lưu lại cảm giác mát lạnh của Trữ Mạt Ly, cô chợt nhận ra những “mẩn ngứa” tra tấn cô đã hoàn toàn biến mất.
Bác sĩ đến, cầm ống nghe xem bệnh cho Trầm Khánh Khánh, sau đó lấy thuốc, lại truyền cho Trầm Khánh Khánh một chai dịch, rồi mới rời đi. Tác dụng của thuốc xuất hiện rất nhanh, Trầm Khánh Khánh mơ hồ nghe thấy trước khi đi, bác sĩ trêu đùa Trữ Mạt Ly cái gì mà rốt cuộc cũng mang phụ nữ về nhà vân vân… sau đó cô liền thiếp đi.
Trầm Khánh Khánh cũng không biết mình đã ngủ bao lâu, khi tỉnh lại trước mắt một mảnh tối đen. Toàn thân đổ mồ hôi, thân thể dễ chịu hơn nhiều, đầu cũng không còn đau như trước, chỉ là miệng rất khô, rất khát.
Trầm Khánh Khánh trở mình, nhanh tay chạm tới đèn ngủ, trong bóng đêm đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp: “Em tỉnh rồi?”
Trầm Khánh Khánh kinh sợ một hồi, nhìn về hướng phát ra tiếng nói, hình như có bóng người nằm trê