Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.
t Ly không buông, “Ba ba, khi nào chúng ta đi ạ?”
Trữ Mạt Ly giương mắt nhìn Trầm Khánh Khánh, đôi mắt sâu không thấy đáy khẽ dâng trào một loại cảm xúc không tên, Trầm Khánh Khánh thản nhiên nhìn lại, lại lập tức cúi đầu, chọc chọc vào quả trứng trong đĩa đã bị chọc thành trứng ốp la.
Trữ Mạt Ly trả lời: “Nhanh thôi, đến lúc đó con có thể chơi thoải mái.”
Liễu Liễu thật vui vẻ, mỉm cười chạy đi đánh răng. Trong nhà ăn lại khôi phục trạng thái giằng co giữa hai người bọn họ.
Trầm Khánh Khánh mất hứng với bữa sáng, đúng lúc Ted nhắn tin tới, cậu ta đã chờ cô ở dưới lầu.
Trầm Khánh Khánh như trút được gánh nặng: “Xe đến rồi, tôi đi đây.”
“Chờ chút” Trữ Mạt Ly lấy một cái bọc nhỏ, “Thuốc đều ở bên trong, khi làm việc đừng quên uống.”
Trầm Khánh Khánh ngẩn người, đứng hình một giây: “Ừ.”
Trữ Mạt Ly đưa cô ra cửa, nhìn cô đi giầy, xách túi ra, đi được hai bước, chợt dừng lại, dường như qua một hồi đấu tranh tư tưởng, cô trở lại như trước, cầm cái bọc, cũng không nhìn anh, nói: “Cảm ơn.”
“Em không phải để tâm đến dây chuyền của anh.” Khi cô sắp quay người rời đi, Trữ Mạt Ly đột nhiên nói, “Ngay cả Liễu Liễu cũng chưa nhìn thấy, mỗi người đều có một vài bí mật không muốn người khác biết, anh cũng vậy.”
Trữ Mạt Ly chưa bao giờ giải thích hành động của anh, anh không cần nói rõ với mọi người hỉ nộ ái ố của mình trước bất kỳ ai, có thể nói thế này đã là chuyện xưa nay chưa từng thấy.
Trầm Khánh Khánh nghe xong thấy hơi ảo não, nghiêng người nhìn anh một cái, lạnh lùng cười: “Mặc kệ anh có bí mật gì, tôi đây không có hứng thú.”
Trữ Mạt Ly mỉm cười với lời nói không dứt khoát này.
Mãi khi đến trường quay, trong đầu Trầm Khánh Khánh vẫn còn chứa câu nói này của Trữ Mạt Ly “Mỗi người đều có một vài bí mật không muốn người khác biết, anh cũng vậy”. Sau đó, cô lập tức vắt óc suy nghĩ, bí mật này nhất định có liên quan tới mẹ của Liễu Liễu, vợ của Trữ Mạt Ly, haizz, hẳn là người tiền nhiệm… Hừ, nghĩ nhiều như vậy làm cái gì, Trầm Khánh Khánh thừa dịp không ai để ý liền gõ gõ vào đầu mình.
Sau đó, lặp lại những suy nghĩ miên man mà bản thân không khống chế được, Trầm nữ hoàng ôm bệnh quay xong cảnh quay buổi sáng.
Chuyện Trầm Khánh Khánh sinh bệnh cả đoàn phim đều biết, không phải cô cố ý tiết lộ, mà ai có tai cũng đều nghe thấy giọng nói dày đặc giọng mũi của cô. Cho dù như vậy, trước ống kính Trầm Khánh Khánh vẫn luôn không chê vào đâu được, rời khỏi ống kính, cô lập tức ốm yếu tựa vào ghế xì mũi, sau đó không thể diễn tả trạng thái rối loạn của các nơ-ron.
“Chị Khánh Khánh, đến giờ uống thuốc rồi.” Ada đưa cô ly nước cùng viên thuốc, “Trữ tổng dặn em nhất định phải cho chị uống thuốc đúng giờ, chị xem, tờ giấy này là anh ấy viết, viết rất cẩn thận, giờ nào uống thuốc nào, dùng mấy viên đều viết cả.”
“Cái gì?”
Trầm Khánh Khánh chấn động, lập tức lấy tờ giấy lại. Chữ viết Trữ Mạt Ly rất dễ nhận ra, gọn gàng lại sâu sắc, mỗi nét chữ đều mang phong cách của người cầu toàn. Trên giấy viết rõ mấy giờ uống thuốc, uống mỗi loại mấy viên, một ngày uống mấy lần, pha nước uống thuốc phải chú ý không được dùng nước quá nóng…vân vân.
Trang giấy mỏng tản ra một loại ấm áp nhàn nhạt mê hoặc nhân tâm.
Ada không khỏi xúc động cảm khái: “Chị Khánh Khánh, Trữ tổng đối xử với chị thật chu đáo.”
Trầm Khánh Khánh nhìn chăm chú vào nét chữ của Trữ Mạt Ly, có phần không kịp phản ứng: “Ừ… Hả? Đừng nói linh tinh, đưa thuốc cho chị.”
Trầm Khánh Khánh lặng lẽ gấp tờ giấy kia lại, bỏ vào ngăn trong của ví, tức khắc thấy chiếc nhẫn bạc nằm trong đó, ánh sáng bạc vẫn đẹp như lúc mới mua.
Điện thoại rung làm Trầm Khánh Khánh đang ngẩn người tỉnh lại, một tin nhắn đập vào mắt.
“Uống thuốc chưa?”
Trầm Khánh Khánh chợt buông điện thoại, đứng lên rồi chậm rãi dạo một vòng tại chỗ, có chút cảm giác đứng ngồi không yên, Ada thấy thật kỳ lạ, hỏi: “Chị Khánh Khánh, chị làm sao vậy?”
Trầm Khánh Khánh nghiêm túc lắc đầu, cô lại ngồi xuống, suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng nhắn lại hai chữ: “Uống rồi.”
Trầm Khánh Khánh giả vờ giả vịt vừa cầm kịch bản, vừa để ý điện thoại, rất nhanh, điện thoại lại rung, cô vừa cầm lên đọc, mười giây sau, Trầm Khánh Khánh cố nín, cô nhất định phải nín, nhưng không nín được nữa, liền bật cười khúc khích.
Ada ngờ vực quay lại, Trầm Khánh Khánh còn đang che miệng cười.
Trầm Khánh Khánh ho nhẹ hai tiếng, thoáng khôi phục bình thường, nghiêm túc nói với Ada: “Không sao, không có việc gì.”
Ada vừa quay đi, cô thừa cơ nhìn thêm một lần, nếu không phải mấy chữ BTDMW này vô cùng chính xác, cô hoàn toàn không thể tin được truyện cười này lại là của Trữ Mạt Ly, người kia trừ lời nói ác độc thì là nói móc, trừ lời nói móc thì là châm chọc… Tóm lại không thể nghe thấy lời hay từ miệng anh.
Điện thoại chợt sáng lên, lại là một tin nhắn mới: “Cười chưa?”
Trầm Khánh Khánh nín cười thật rất vất vả, lại cố tình trả lời: “Không cười được, sao chán thế.”
Năm phút đồng hồ qua đi, người đó lại gửi đến một truyện cười.
“Nếu vẫn không cười, anh đề nghị em lập